Saturday, June 21, 2014




Những trở ngại khi Hành Thiền của Tam Tiểu Thư


Tam tiểu Thư vừa mở mắt thì thấy ánh bình minh đã phản chiếu trên nền trời xanh sau rặng núi xa xa. Cô ngồi dậy và chợt nhớ ra là đêm hôm qua, cô đã thực hành Thiền Định đến tận nửa đêm và sau đó cô đã đi vào giấc ngủ từ lúc nào không biết. Mới đó mà đã 1 tháng trôi qua kể từ ngày Tổng quản dạy cô kỹ thuật tu tập.

Đoàn bảo tiêu lại lên đường. Họ im lặng, di chuyển chầm chậm trên những con đường mòn luồn lách qua những khu rừng hoang vắng. Mây ngàn lờ lững trên
 triền núi, đèo dốc cheo leo, uốn vòng theo các thác nước, gió núi lồng lộng từng cơn. Suối reo, chim hót, vượn từng đàn hú vang một góc rừng.

Ông Tổng Quản (ân cần): 
    
   -  Tam Tiểu Thư à! Tôi thấy vài hôm nay cô có cái gì không ổn có phải không? Mọi khi tôi thường thấy cô vui lắm mà, nói cười luôn miệng. Sao hôm nay lại có vẻ đăm chiêu thế?!

Tam Tiểu Thư: 

  -    Ông nói đúng tâm trạng của tôi rồi. Những hôm đầu tôi tập tu Thiền Định theo đúng kỹ thuật một cách nghiêm chỉnh của cuốn Tạp Thư, thì mọi việc có vẻ tốt lắm. Kịch bản xảy ra đúng như dự kiến. Tôi chọn một mô hình Quán Tưởng dứt khoát, rồi tập trung tư tưởng một cách cao độ, mạnh mẽ và liên tục. Thế rồi trong giây lát, tôi từ từ mất đi ý thức. Thực ra lúc này tôi muốn nghĩ gì, cũng chẳng nghĩ được. Tôi mất khái niệm về không gian và thời gian, tinh thần thì sảng khoái; hạnh phúc xâm chiếm thể chất lẫn tinh thần. Tôi thấy thân thể cũng vui, tinh thần cũng vui. Tuy nhiên, điều cảm thấy bực mình nhất là việc này không diễn tiến được dài lâu. Sau đó tôi trở lại con người bình thường. À tôi quên, có lúc tôi thấy những điểm sáng, có lúc thấy một vầng sáng. Đôi khi tôi nghe thấy có tiếng nổ ở bên tai, tiếng nổ ở trên đỉnh đầu. Lúc đó con người lại càng cảm thấy dễ chịu. Thật là một kinh nghiệm tuyệt vời. Vì lý do này tôi mong buổi chiều mau đến để lại tiếp tục thực tập Thiền Định. Đôi khi tôi cũng thấy một vài hình ảnh nhưng mà chỉ thoáng qua thôi.

Sau khi tập vào khoảng một tuần lễ hay mười ngày gì đó, thì tình hình lại không như trước, mặc dù tôi vẫn tập tành chăm chỉ, vẫn làm đúng kỹ thuật như ban
 đầu. Ông có tưởng tượng được không?  Càng ngày tôi càng khó tập trung, thậm chí là không tập trung được. Sao lạ vậy hả ông? Có phải mình tôi tệ như vậy không? Thật là vô lý! Càng tập lẽ ra phải càng tiến bộ chứ? Ðằng này càng tập lại có vẻ lùi đi, càng ngày lùi càng nhiều, như thế là thế nào hở ông? Hay là tôi không hợp với Pháp môn này?

Tôi vừa buồn vừa lo, không biết thổ lộ với ai, định nói với ông thì sợ ông chê là Tam Tiểu Thư này chẳng ra gì! Hay là ông chỉ tôi cách tu khác đi, cách nào mà mình càng thực tập thì càng tiến. Tiến càng nhanh càng tốt, vậy nhen ông?!

Ông Tổng Quản: 

  -  Thôi mình tạm nói chuyện khác cho vui chút nhe. Tam Tiểu Thư à, cô còn nhớ cách đây vài hôm, đoàn bảo tiêu của mình bị bọn sơn tặc chặn lại ở núi Ngũ Hành Sơn không? Tôi còn nhớ, cô từ xa đã tấn công bọn sơn tặc bằng đòn đá bay của Hàn Quốc “Ap cha se gi”. Nhưng bọn nó đông và lại quá khỏe nên cô bị té nghiêng. Cô biến thế sử dụng đòn “Hằng Nga Vọng Nguyệt”. Một số trúng đòn la lên bỏ chạy. Cô không chịu thua, bật dậy truy đuổi và ra đòn “Ðề si ray” của nhu đạo; quét ngã một vài đứa … Cô thành công vì có thể lực tốt, đang tuổi sung sức, đầu óc thông minh, lại được khổ luyện từ nhỏ, ngày nào cũng thao dượt. Việc tập võ chúng ta chỉ tập có một cái thân thể, tập hai tay và hai chân. Vậy mà cô phải tập cả một đời mình để có được bản lĩnh ngày hôm nay. Cô có nhớ Vũ công Thùy Vân xinh đẹp của chương trình "Paris by Night" không? Cô ấy từng tập múa từ năm mới có 7 tuổi và kéo dài 20 năm.

Những công việc tập luyện võ thuật, múa … là công việc tập luyện của cái thân vật lý, cái thân vật chất.

Còn tập Thiền Định là tập luyện cái thân tinh thần. Có lẽ việc này khó hơn một chút, vì số lượng chi tiết để tập luyện lớn hơn rất nhiều. Cụ thể mà nói là nhiều gấp hàng ngàn, hàng vạn, hàng triệu, thậm chí là hàng tỉ lần.

Người Tây phương cũng có những bộ môn để mô tả về các yếu tố tâm lý; khi vận hành trở ngại gây ra bệnh tật:

*
 Tâm lý học: Được gọi là khoa học mô tả.
*
 Ðạo đức học: Đó là khoa học tiêu chuẩn.
*
 Luận lý học: Khoa học nhằm đạt được sự thật. 
*
 Luận lý hình thức: Khảo cứu về chiếc cầu nối giữa chủ thể và đối tượng. 
*
 Siêu hình học: Giả thuyết về nguyên nhân đầu tiên và cứu cánh cuối cùng. 
*
 Phân tâm học: Có thể coi đó là một bộ môn tìm hiểu về tâm lý chiều sâu.
*
 Tâm thần học: Được đánh giá như là một bộ môn cho biết tâm lý con người là một bộ phận quan trọng cũng như các bộ phận khác của cơ thể. Nó có thể ảnh hưởng tới một vài bộ phận hay nhiều bộ phận của cơ thể vật chất. Người Ðông phương có tài liệu Vi Diệu Pháp, có thể coi như một bộ môn mô tả những gì đã cấu tạo ra những Thực Thể, vận hành Tâm lý của các Thực Thể, trình bày về Cảnh Giới. Vi diệu Pháp mang lại niềm hy vọng cho các Thực Thể vì một tiến hóa tích cực của ngày mai. Vẫn theo tài liệu này, thì một con người bình thường có vô số các loại cơ thể song song. Theo Phân tâm học của trường phái Freud, thì con người ít nhất cũng có ba con người , hay ba trạng thái khác nhau trong một con người.

Với những khái niệm trình bày sơ lược ở trên; thì tu Thiền Định có nghĩa là chúng ta tập luyện cơ thể Tinh thần. Như phần trên đã trình bày, cơ thể này có quá nhiều bộ phận. Chúng ta muốn tập cho nó cử động theo ý muốn của mình là một vấn đề có lẽ khó khăn. Những bộ phận của cơ thể Tinh thần vận hành theo bản năng khách quan vốn có, thế mà chúng ta lại muốn nó vận hành theo ý muốn của mình. Nó muốn chơi, muốn nghỉ ngơi thì mình lại muốn nó phải làm việc, học hành và tuân thủ nguyên tắc đạo đức. Đây dường như là một cuộc đấu tranh nội tâm, mà Phân tâm học coi như là hạ tầng cơ sở của sự dồn nén.
 

Tam Tiểu Thư: 

-  Ông nói có lý, tôi hiểu ra một phần nào rồi.

* Cái thân vật chất chỉ có hai chân, hai tay, một cái thân. Vậy mà muốn tập võ cũng khá vất vả, mất cả đời người là chuyện bình thường.

* Cái thân tinh thần, thì dù là Ðông phương hay Tây phương, đều công nhận nó có quá nhiều chi tiết: Ngàn tay, ngàn chân, ngàn thân … nhiều vô số kể.

Vậy thì việc tập luyện phải tốn nhiều kiếp người cũng là lẽ thường tình. Ông Tổng quản ạ, tôi đọc trên các trang web thấy có những người chỉ tập luyện có vài tháng trong việc tu Thiền Định mà thành công thì phải bảo là một kỳ tích, đáng ghi vào sách kỷ lục. Quay lại chuyện của tôi, bây giờ cũng phải có cách nào đó chứ. Chẳng lẽ bó tay sao?


Ông Tổng Quản: 

-  Khi cô tập trung tư tưởng lâu ngày trên một đối tượng (còn gọi là Công án để tu Thiền) thì nó sẽ bị lờn. Cách đơn giản nhất là đổi Đối tượng để Quán tưởng hay để tập trung tư tưởng.

Tam Tiểu Thư: 

-  Ông nói đúng rồi, mấy hôm nay khi tôi ngồi công phu, hay nghĩ vẩn vơ đủ thứ. Nhớ đến việc hôm trước, nghĩ đến việc ngày mai. Tôi còn nghĩ không biết việc làm bảo tiêu sẽ kéo dài được bao lâu. Ông coi đó, suốt ngày này tháng nọ, mình toàn lang thang nơi chân mây, đầu núi thế này, thì cơ hội lấy chồng rất khó! Chưa hết đâu, tôi còn bực bội nổi khùng lên vì các bảo vệ không nghe lời, mất cảnh giác, tụm năm, tụm ba, nói chuyện ồn ào; không để ý đến các hiểm nguy rình rập xung quanh. Cứ thế rồi tôi ngủ mê đi lúc nào không biết. Có lúc tôi lại nghi ngờ không biết mình tập thế này có đúng hay không? Cuốn sách Bửu Bối mà ông hay gọi là cuốn Tạp Thư có đáng tin cậy hay không nữa đây?

Ông Tổng Quản: 

-  Những vấn đề cô đề cập tới, cuốn Tạp Thư ghi sẵn cả rồi! Trong đó có ghi sẵn có một cô gái tên là Tam Tiểu Thư, lúc công phu Thiền Định để mở Đệ Tam Nhãn, thì rơi vào những trở ngại kinh điển nêu sau:

*
 Tham dục: Nghĩ tới việc lấy chồng.
*
 Hôn trầm: Ngủ mê đi lúc nào không biết.
*
 Sân hận: Bực tức vì bảo vệ mất cảnh giác trên đường đi.
*
 Phóng tâm: Nghĩ tới việc hôm qua, nghĩ tới việc hôm nay.
*
 Hoài nghi: Nghi ngờ về phương pháp tu Thiền Định; nghi ngờ về tính chất trung thực của cuốn Tạp thư, cụ thể là mã số Bodyguard.

Tam Tiểu Thư à! Ai cũng như vậy cả thôi, bằng cớ là người ta đã ghi sẵn trong các tài liệu tu Thiền Định. Chẳng ai là Thần Thánh cả đâu. Việc này hết sức bình thường. Ai tu Thiền Định cũng gặp những trở ngại như thế này, vì vậy cô nên chấm dứt âu lo. Cuốn Tạp Thư có ghi toa thuốc sẵn để trị những bệnh nói trên. Những bệnh này chẳng có gì là bí ẩn cả!


Tam Tiểu Thư: 

-  Tôi sốt ruột lắm, ông nói cho tôi nghe đi!


Ông Tổng Quản: 

-  Trước nhất cô cần biết rằng, cách trị sau đây chỉ mang tính chất chữa triệu chứng nói theo kiểu y khoa. Nó chỉ là giải pháp tình thế, mang tính chất tạm thời. Về lâu về dài, cô phải học về Tâm lý học, Phân tâm học, Vi Diệu Pháp, Cơ thể học, Sinh lý học … để tự giải quyết một mình. Mình là Thầy của chính mình, nhờ vào sự hiểu biết chính xác và cặn kẽ và không cần một sự trợ giúp nào cả. Cô nên học đi, để đạt được tự do. Không lẽ cả đời cứ phải lệ thuộc vào ai đó? Phần thưởng của việc học tập này, chính là sự giải thoát bản thân.

Tam Tiểu Thư này, cô nên hiểu sơ qua về vấn đề
Đối Tượng để tập trung tư tưởng. Khi cô hiểu vấn đề thấu suốt, thì mình tự tìm Đề Mục cho mình, tự tìm Công án, Đối Tượng để Quán Tưởng. Rất có thể những người mà trước nay cô nghĩ là Thầy, cũng chưa chắc họ đã hiểu rõ vấn đề. Họ làm công việc này theo cách cầu may, tự phát; không có một cơ sở lý thuyết và kỹ thuật nào cả.

Tâm lý học Phương Tây cũng như Phương Ðông, đều cho biết tâm lý con người trôi chảy liên tục như một dòng sông không ngừng nghỉ. Tâm lý con người cũng vậy. Muốn ngăn chặn cho tâm lý đừng trôi chảy thì chúng ta phải có một cái gì đó làm
đề mục tập trung để nó chú ý và đứng lại, không tiếp tục chảy nữa.

Vì lý do này, người tu Thiền Định sử dụng một Đối Tượng để mời mọc, để đánh bẫy tâm lý của chính mình. Vì chú ý tới Đối Tượng này, nên Tâm đứng im.

Tam Tiểu Thư: 

-  Ồ! Ông hay quá! Ông cho tôi hỏi là Đối Tượng nào, có những đặc tính gì, thì được tâm lý của chúng ta chú ý tới, mà quên đi việc chuyển động hả ông?

Ông Tổng Quản: 

Một Đối Tượng có những yếu tố sau đây thì tâm lý chúng ta sẽ chú ý tới và dừng lại:

* Ðối tượng đó phải kỳ lạ.
* Ðối tượng đó phải được tâm lý của mình ưa thích.
* Ðối tượng đó phải có lợi đối với tinh thần chúng ta.
* Ðối tượng phải gây ấn tượng rất mạnh: Như một tia chớp, tiếng bom nổ.

Rất mong Tam Tiểu Thư cũng như quý độc giả quan tâm đặc biệt những yếu tố nói trên khi chọn đối tượng để Quán Tưởng (đề mục).

Về mặt giác quan, thì thị giác là quan trọng nhất sau đó là thính giác.


Tam Tiểu Thư: 

-  Nhưng tôi thắc mắc là tại sao chúng ta sử dụng một Đối Tượng để Quán Tưởng trong việc tu Thiền Định, lúc đầu thì tốt, lúc sau thì không tốt? Ông nói nó bị lờn nghĩa là sao ông?

Tổng Quản: 


-  Cuốn Tạp Thư cho biết đây là câu hỏi của tất cả mọi người tu Thiền Định dù bất cứ ở đẳng cấp nào đều gặp phải. Theo tâm lý học cho biết, khoái lạc và đau khổ là hai thái cực tình cảm của con người. Khoái lạc không thể kéo dài mãi mãi, khoái lạc kéo dài sẽ trở thành đau khổ. Thí dụ: Khi đói chúng ta có thể ăn đến một chừng mực nào đó, thì việc ăn này là khoái lạc; nhưng ăn quá no lại là một khổ đau. Tình trạng tinh thần cũng vậy, đừng ngớ ngẩn và ngây thơ hy vọng có một tình yêu vĩnh cửu. Phân tâm học cho biết, con người là một con thú đi tìm khoái cảm và tránh né khổ đau.

Tóm lại:

* Muốn việc Quán Tưởng được tốt, thì luôn luôn phải thay đổi Đối Tượng. Khi Tâm đứng im thì đương nhiên trị được những Bất Thiện Tâm kể trên: Sân hận, tham dục, hôn trầm, phóng tâm, hoài nghi.

* Ðối tượng càng phức tạp, thì làm cho các giác quan càng phải tập trung dữ dội. Việc này sẽ đưa tới sự Định Tâm tốt hơn, có thể sử dụng kỹ thuật này lâu hơn; nhưng cũng không thể sử dụng được mãi mãi. Cuối cùng, cũng phải thay đổi Đối Tượng.

Chúng ta lấy một thí dụ nêu sau: 


* Chúng ta hãy tập trung hình dung vị Quán Âm Tự Tại bằng trí tưởng tượng. 
* Cũng bằng trí tưởng tượng chúng ta nghe thấy âm thanh của Chân Ngôn:  

" Om mani padme hum "

Chúng ta phải vừa nhìn thấy (quán tưởng) một cách rõ ràng trong tưởng tượng, và cũng phải nghe thấy âm thanh từng chữ một rõ ràng trong tưởng tượng.


Nếu là người Công giáo, quý độc giả có thể chọn hình tượng Ðức Mẹ Maria.
Quý vị phải nghe bằng tưởng tượng kinh Kính Mừng:

 Kính mừng Maria đầy ơn phước, Ðức Chúa trời ở cùng Bà,
Bà có phước lạ,
 hơn mọi người Nữ  Giê Su con lòng Bà cùng phúc lạ.
Thánh Maria,
 Đức Mẹ Chúa Trời,
cầu cho chúng con là kẻ có tội,
 khi nay  trong giờ lâm tử.
Amen ”



Chúng ta phải tưởng tượng cao độ để nhìn thấy Ðức Mẹ Maria,
từng chi tiết rõ ràng, với hào quang rực rỡ, muôn màu.

Chúng ta cũng nghe bằng tưởng tượng một cách rõ ràng Kinh Kính Mừng,
từng chữ một, trong khi đang nhắm mắt. 



 Nếu quý vị là người chẳng có Tôn giáo nào cả, thì quý vị cũng làm như trên, hoặc chọn một vị nào đó trong lịch sử hay là thân nhân của mình.

* Lý do nào khiến chúng ta sử dụng những "Vị" nào đó để Quán Tưởng thì sẽ được đề cập đến sau này. Vì tài liệu này chưa đi vào chiều sâu, nên chúng ta chưa có thể đề cập đến quá nhiều chi tiết  làm cho quý độc giả không thể nhớ được trong khi thực tập.

Tam Tiểu Thư: 

-  À! Tôi biết rồi. Hôm nay tôi sẽ đổi đề mục sang Quán Âm Tự Tại nhe ông Tổng Quản. Thank you ông nhiều nhen ông.

Ánh nắng bắt đầu dịu bớt. Từ đằng xa vọng lại tiếng Đại Hồng Chung của ngôi Chùa Cổ trên triền núi … Tam Tiểu Thư thấy tâm hồn mình bình an yên tĩnh.


Thursday, June 5, 2014


Tam Tiểu Thư tập luyện để mở con mắt thứ 3

Lời Thưa:

Những bài viết của HHN chỉ là sản phẩm của tưởng tượng (Highly Imaginative). Bản chất hoàn toàn là giả tưởng (Fictional In Nature), tuyệt đối không có một giá trị, xét ở bất cứ bình diện nào.

Tam Tiểu ThưÔng Tổng Quản cùng một số gia nhân tùy tùng đi làm bảo tiêu cho một chuyến xe mang đầy những kinh nhà Phật và những cuốn  sách Bảo Bối không phải để cải lão hoàn đồng mà là những sách Bảo bối dạy cách thoát ly sinh tử được nhà vua thỉnh về.
Đoàn bảo tiêu ghé vào một quán trọ bên đường. Tấm bảng hiệu xiêu vẹo với dòng chữ lờ mờ màu nâu nhạt “Tương Phùng Tửu Quán”. Chiều hôm nay có lẽ là một ngày đặc biệt. Ông Tổng Quản gọi rất nhiều món ăn để cùng thưởng thức với Tam Tiểu Thư. Ngoài song cửa, trăng tròn đang ẩn hiện sau đám mây lơ lửng. Màu trăng đang bao phủ núi đồi. Gió rì rào thổi qua hàng cây đại thụ.

Tam Tiểu Thư (nhìn ông Tổng quản đang sắp xếp các đĩa thức ăn trên bàn, cô ngạc nhiên lên tiếng)
Hôm nay hình như có gì đặc biệt phải không ông? Tôi biết mỗi khi có sự kiện gì quan trọng là ông hay gọi nhiều món ăn lắm. 

Ông Tổng Quản:
À! Cô bình tĩnh nghe tôi nói nhé: Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với cô đó. Tôi dựa theo cuốn Tạp Thư, bắt đầu hướng dẫn cho cô tập luyện để mở con mắt thứ ba. Cô đồng ý không? Thời khóa biểu sẽ như thế này: Lúc mình di chuyển trên đường thì cô học lý thuyết, lúc dừng ở quán trọ buổi chiều thì cô thực hành …

Tam Tiểu Thư (cười vui vẻ):
Ôi! Ông đúng là dễ thương nhất trên đời. Lần này thì ông “super nice” đó! Ðây là ngày tôi chờ đợi từ lâu rồi, mà chắc quý độc giả cũng giống như tôi đó. Phải bảo là ngày hôm nay là “D-Day, Normandy landings” “Le grand jour est arrive”.

Ông Tổng Quản: 
Ðúng vậy! Bộ môn mà chúng ta sắp thực hành có mã số trong cuốn Tạp Thư là "Body guard"  nha cô.

Tam Tiểu Thư: 
Ông lại làm khó tôi rồi! Ông hay nói nhiều từ mà tôi chẳng biết là gì luôn. Bodyguard là cái gì hả ông?

Ông Tổng Quản: 
Bodyguard là một chiến dịch quân sự của quân đội đồng minh trong thế chiến thứ II. Ðây chính là kế “Dương Ðông kích Tây” “Lộng giả thành chân”. Do đó, cuộc đổ bộ Normandy vào ngày D-day mới thành công. Cô nhớ nha! Từ nay trở đi mình quy ước với nhau Bodyguard là bộ môn để thực hành mở con mắt thứ ba nhé.

Tam Tiểu Thư: 
Tôi nghe ông nói sẽ dạy tôi nên tôi mừng lắm! Thật ra tôi nghĩ thế này: Người tu Thiền Định ở bất cứ Trường phái nào đều mong có ngày mở được con mắt thứ ba. Chính bản thân ngài Sakya Muni cũng nhờ có Con Mắt Thứ Ba mới có thể thông suốt được mọi vấn đề. 

Tôi cũng biết nhiều người coi thường về việc mở Con Mắt Thứ Ba. Có lẽ những người này rơi vào một trong hai lý do sau đây: Một là khiêm tốn giả tạo
 (Fausse Modestie), hai là họ cũng muốn mở Con Mắt Thứ Ba nhưng không biết mở bằng cách nào! Thật sự, có lẽ từ Cổ chí Kim, từ Ðông sang Tây, người ta không hề thấy một tài liệu nào chính quy, nghiêm chỉnh hướng dẫn làm công việc này. Họa chăng có một tài liệu là Ðệ Tam Nhãn của tác giả Cyril Hoskin hay ông Rampa nào đó thì lại đầy dẫy những nghi vấn về tính chất nhất quán, thành ra có cũng như không. Tôi cũng đi tìm Thầy, thì dường như chính Thầy cũng chẳng có khả năng của Con Mắt Thứ Ba thì làm sao mà chỉ dạy cho chúng ta được. Nói lý thuyết suông thì có đầy trên những trang web, kỹ thuật mở Con Mắt Thứ Ba được mô tả trong khoảng một trang giấy thôi à.

Ông Tổng quản ạ! Tôi nhớ lại những vị nổi tiếng là có những khả năng dị thường ở Việt Nam cũng như trên thế giới, thì hình như họ đều trải qua những biến cố rất đáng sợ! Có một nhà Ngoại cảm nào đó nổi tiếng ở Việt Nam và cũng được thế giới biết tới thì bị chó dại cắn, chết đi sống lại. Bà Vanga thì bị cơn lốc cuốn đi làm hư hỏng cả hai mắt, còn Cyril Hoskin thì bị chấn động vì té từ trên cây xuống dưới đất. Sau biến cố đó thì có một vị gọi là Rampa xuất hiện. Chính nhân vật Rampa này lại tự thuật, để có được Đệ Tam Nhãn, ông cũng bị đục một cái lỗ ở hộp sọ trước trán, lúc đầu đau dữ dội
 (The pain was intense), sau đó thì mở con mắt thứ ba nhìn thấy hào quang.

Như ông thấy đấy, tôi là một cô gái bình thường về thể chất cũng như tinh thần. Cao trên 1m50, nặng gần 50 kg. Đẹp thì chẳng dám nói đẹp hơn ai, nhưng có lẽ cũng hơi bị được, dễ nhìn dễ coi, tiếng Tây gọi bằng Presentable … Khả năng lấy chồng của tôi thì bao la … Bây giờ tập luyện để có được con mắt thứ 3 thì tôi cũng thích lắm
 (ai mà chả thích!). Nhưng vì nhu cầu tập luyện mà trở thành một con người không bình thường; thậm chí ít nhiều là một con người khuyết tật, thì làm tôi phân vân quá! Không biết có nên tập hay không nữa, không chừng “Lợi bất cập hại”! Ông cứ thử nghĩ đi, phải đục hay khoan gì đó một cái lỗ ở hộp sọ trước trán với những dụng cụ quá thô sơ, chẳng có khái niệm gì về vấn đề vô trùng, sao mà nghe kinh khủng quá ông ơi! Chẳng may đụng chạm vào não trong quá trình khoan đục, máu chảy ra từ từ trong não là chết đó. Nói thiệt ông nghe, nếu may mắn mà sống thì chắc tôi cũng bị chập mạch dở hơi. Cơ thể sẽ phản ứng ra sao với một miếng gỗ, nó tồn tại hay tan đi theo thời gian? Mặt khác ông nên nhớ, vào thời buổi bây giờ của ông và tôi, chưa có khoa giải phẩu thẩm mỹ sọ não hoàn hảo đâu. Cứ cho là may mắn chuyện đục sọ “thuận buồm xuôi gió”, thì việc để lại một cái sẹo trước trán nhìn ớn lắm vì mặt tôi sẽ giống xã hội đen. Việc này theo tôi nghĩ, trước khi ông định đục hay khoan vào trán của tôi, thì tốt hơn mình nên đi Sài Gòn hỏi thăm Bác sĩ mà ông quen đó, xem có thể thực hiện được không. Dù sao người ta cũng là bác sĩ nên hiểu rõ vấn đề hơn Ông và Tôi đó.

Tổng Quản: 
Cô nói thế cũng chưa đủ, phải bổ túc thêm một số chi tiết về những vấn đề mà cô đã nêu ra ở trên. Thật vậy, người ta vẫn đang tự hỏi, thật sự ai là tác giả của 20 cuốn sách mang tên tác giả là Lobsang Rampa? Cyril Hoskin hay Lobsang Rampa? Văn phòng Ðạt Lai Lạt Ma có những ý kiến tiêu cực về những vấn đề này. Họ nói rằng: We do not credence in the books.
Mặt khác, một vị Ngoại cảm nổi tiếng ở Việt Nam cũng như bà Vanga, Barbara Ann Brennan … đều cho biết có những người, những thực thể mà chúng ta không nhìn thấy được, cho những vị này các thông tin về ai đó khi các vị này muốn biết. Thực sự, dường như họ là cái gạch nối giữa người sống và người chết.

Căn cứ vào một số những trường hợp điển hình nêu trên; là đại diện cho rất nhiều vị có khả năng khác thường thuộc dạng này, chúng ta có thể đưa đến một đúc kết như sau: Những trường hợp này đều có những đặc tính chung cơ bản:

1. Do một diễn biến không dự đoán trước được, một tai nạn vô cùng bất ngờ đã tạo ra một cú sốc, một chấn động thể chất và tinh thần làm cho nạn nhân
 bị mất đi ý thức. Sau khi tỉnh lại, họ trở thành một con người khác.

2. Có những thực thể, những vong linh sinh vật vô hình … nhập vào cơ thể vật chất. Hoặc có khi không nhập nhưng lại nói hoặc đưa các hình ảnh để những vị nói trên có được các thông tin họ muốn biết. Trong trạng thái khi họ tiếp nhận các thông tin nói trên, họ cũng
 bị mất đi ý thức và dường như 
trở thành một người khác.

3. Những đặc điểm chung khác mà chúng ta cần quan tâm: Đó là họ ăn thịt, uống rượu, có giới tính, lối sinh hoạt rất gần với con người. Do đó các hiểu biết của họ rất giới hạn, khác với người mở nhãn thực sự.


Tam Tiểu Thư: 
Những điều ông nói càng làm tôi hiểu rõ vấn đề hơn, vậy tôi bây giờ nên học loại lý thuyết nào, kỹ thuật nào để mở Con Mắt Thứ Ba?

Tổng Quản: 
Những gì mà tôi sẽ trình bày cho cô đều bắt nguồn từ trong cuốn Tạp Thư. Bản chất của nó khác hẳn với câu chuyện của những vị nói trên. Tài liệu này, có một lý thuyết và kỹ thuật rõ ràng, hướng dẫn chúng ta tự chủ động để làm mất đi ý thức, tự mình chuyển đổi thành một con người khác để có những khả năng khác thường.

Kế đó, người tu Thiền Định sử dụng kỹ thuật và hiểu biết của mình, của lý thuyết Thiền Định để chọn lựa, để phân biệt một cách rõ ràng các loại Đệ Tam Nhãn mà mình đang có.


Tam Tiểu Thư: 
Người ta chọn lựa phân biệt bằng cách nào ông?

Tổng Quản: 
À! Người ta phải sử dụng sức mạnh của Thiền Định thì mới chọn lựa được loại Tâm, loại Sắc, loại Cảnh giới mà mình mong muốn. Khi loại Con Mắt Thứ Ba nào đó xuất hiện, thì họ kiểm tra các tín hiệu - là các loại hình ảnh, để biết rõ về loại Con Mắt Thứ Ba mà hiện họ đang có.

Tam tiểu Thư: 
Tôi vẫn chưa hiểu như vậy là sao chứ? Ông nói rõ hơn đi ông!

Tổng Quản: 
Tôi sẽ đưa ra một thí dụ cụ thể nhé: Nếu chúng ta thấy những cuốn phim ngắn, khá sát với cuộc sống bình thường, thì đó là Định Dục Giới. Nếu những đối tượng mà mình nhìn thấy có những chi tiết như Nam tánh hay Nữ tánh, thì chúng ta lại càng dễ để khẳng định đó chính là cảnh Định Dục Giới. Nếu chúng ta nhìn thấy Biểu tượng, không có Nam tánh hay Nữ tánh, thì khả năng đó là Con Mắt Thứ Ba của Thiền Hữu Sắc. Các phân biệt này căn cứ vào kỹ thuật của tài liệu Vi Diệu Pháp. Nếu có ai đó không công nhận tài liệu Vi Diệu Pháp, thì nhận xét nói trên không có giá trị.

Mặt khác, người tu Thiền Định phải vô cùng cảnh giác với những loại thác loạn tâm lý vô cùng phổ thông cho bất cứ ai chứ chẳng nhất thiết là cho người tu Thiền Định.
 

* Mysticisme: Tư tưởng điên loạn hay ảo giác. Cảm giác sảng khoái hay nhìn thấy những hình ảnh liên quan tới tôn giáo hay mê tín dị đoan.
 

* Hallucination: Cảm giác bệnh hoạn không do một đối tượng có thật kích thích.

* Paranoia:
Tự cho mình là cao quý. Thác loạn về đẳng cấp, chức vụ, quyền lực v.v…

Những phần trình bày trên thực sự là khó hiểu nếu chúng ta chỉ tìm hiểu về mặt lý thuyết. Tuy nhiên, nếu Tam Tiểu Thư cũng như quý độc giả thực sự có kinh nghiệm về tu Thiền Định; nghĩa là khi chúng ta tu tập và đạt được những kết quả nhất định nào đó, thì lại thấy nó có một ý nghĩa rất khác. Hiểu được vấn đề và phân biệt được các chi tiết; có lẽ là một sự đổi đời rất lớn. Nó giúp chấm dứt những nghi ngờ, phân vân, ám ảnh, làm cho người tu Thiền vô cùng khổ tâm.

Khi truy cập vào những trang web dạy tu tập, chúng ta đã từng thấy rất nhiều người tu Thiền Định tường thuật một cách trung thực là mình đã gặp Chúa, gặp Phật; và người ta đoan chắc là đã thành công trong việc tu Thiền Định.

Nhận xét xin dành cho quí độc giả và bản thân những vị cho rằng mình đã có những thành quả tích cực nào đó.

Tam Tiểu Thư: 
Tôi thấy những thông tin của ông rất đáng quan tâm để người tu Thiền Định cảnh giác. Thực tế, để khởi sự tu tập thì tôi phải làm gì hả ông?

Ông Tổng Quản: 
Giây lát nữa cô sẽ vô phòng riêng của cô, cô bỏ mùng xuống để tránh các loại côn trùng.  Rồi tự mình chọn lấy một vị thế mà mình cho là thư giãn và thoải mái nhất. Cách kiểm tra vị thế như sau: Ở trong bất cứ một vị thế nào đó mà cô thấy có thể ngủ được, có nghĩa là vị thế đó tốt. Công việc này người ta gọi là điều thân. Việc điều thân tưởng là tầm thường nhưng nó đóng một vai trò quyết định và vô cùng quan trọng trong khi tu Thiền Định. Nếu chúng ta khi ngồi Thiền Định, trong người cảm thấy bứt rứt khó chịu; thể chất cũng như tinh thần lạnh quá, nóng quá, ho … đều là những trở ngại. Do đó, phải phòng ngừa kỹ lưỡng những trở ngại khi chọn cách ngồi cũng như những nơi tu Thiền Định.

Tam Tiểu Thư: 
Ông thấy công việc bảo tiêu này rất vất vả, di chuyển khắp nơi trong thâm sơn cùng cốc. Làm sao mà có thể có những thuận lợi như ông nói được chứ?

Tổng Quản: 
Chúng ta đừng đòi hỏi những điều kiện tối ưu, mà nên chọn những điều kiện nào thực tế nhất. Thực vậy, nếu không tập luyện cho có một thói quen là thích ứng được với những hoàn cảnh để Nhập Định; thì đến khi bỏ xác thế gian, chắc chắn chúng ta trở nên lúng túng. Do đó, chúng ta phải cố gắng thích ứng với những hoàn cảnh khác nhau bằng ý chí và nghị lực. Ai có thể biết trước là mình sẽ chết ra sao chứ?
.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.

Sau khi đã điều thân, giữ hơi thở bình thường, tay phải để trên tay trái, nhắm mắt lại một cách nhẹ nhàng, tập trung vào huyệt Ấn đường - người ta còn gọi là luân xa Ajna. Việc tập trung phải có 3 tính chất sau đây, mong cô luôn luôn ghi nhớ:

* Cao độ.
* Cường độ.
* Trường độ.

.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.

Tam Tiểu Thư: 
Tôi hiểu ông nói gì rồi. Vị trí tập trung thì ở luân xa Ajna, nhưng chúng ta tập trung vào cái gì mới được chứ? 

Tổng Quản: 
Kịch bản sẽ diễn tiến như sau: Tôi biết cô không phải là một Phật tử, nhưng người Việt Nam họ hay tự cho mình là Phật giáo. Cũng như người Ấn Ðộ, họ tự cho mình là Ân Độ giáo.

Tại luân xa Ajna hay huyệt Ấn Đường, cô hãy hình dung  tưởng tượng một cách mạnh mẽ  liên tục như sau:
* Tại đây có một quả cầu đường kính khoảng 2cm.
Trong quả cầu này có một vị Phật ngồi trên tòa sen.
Toàn bộ có ánh sáng màu vàng rực rỡ. 


* Vị Phật này có hai vị thế:

1. Quay vào trong đối diện với chúng ta.
2. Quay ra ngoài cùng chiều với chúng ta.

Chúng ta là một con người khác, quan sát vị Phật và quan sát chính mình;
có nghĩa là chúng ta nhìn thấy vị Phật này và nhìn thấy chúng ta.

* Chú tâm vào một trong hai đối tượng nói trên một cách mạnh mẽ, liên tục và thật thư giãn. Việc chọn lựa này phải làm thật kỹ và dứt khoát. Nếu không chọn lựa cho kỹ thì lúc công phu Thiền Định sẽ sanh ra tâm lý phân vân không biết nên chọn cái nào. Tu Thiền Định mà có Tâm nghi ngờ  điều tối kỵ.

.·:*´¨¨`*:·..·:*´¨¨`*:·.

Tam Tiểu Thư: 
Nếu mà thực hiện y như ông mới chỉ, thì sẽ xảy ra chuyện gì hả ông?

Tổng Quản: 
Nếu việc này được thực hiện đúng như kịch bản mà chúng ta đã chuẩn bị từ trước, thì diễn tiến sẽ xảy ra như sau: 
Đầu tiên chúng ta nhìn thấy đối tượng này càng ngày càng rõ ràng. Việc nhìn thấy kéo dài được trong một khoảng thời gian nào đó. Chúng ta cố gắng để nhìn rõ hình ảnh vị Phật ngồi trên tòa Sen tỏa sáng màu vàng. Nhưng hình ảnh này, dù chúng ta cố gắng giữ, cũng sẽ lu mờ đi từ từ. Sau đó chúng ta mất đi ý thức, dài hay ngắn, lâu hay mau tùy theo từng người.

Có hai khả năng xảy ra:

1. Hôn trầm: Là chúng ta mê đi, rồi ngủ thiếp đi luôn.
2. Mất ý thức: Là chúng ta mất đi ý thức trong giây lát, rồi bỗng dưng chúng ta hoàn toàn ý thức được các vấn đề. Mọi thứ đều phẳng lặng, an tịnh. Thời gian, không gian dường như không còn hiện hữu. Một cảm giác mà tài liệu kinh sách hay gọi là không thể nghĩ bàn (bất khả tư nghì). Ngoài ra còn có thể có những diễn tiến khác nữa, nó tùy vào cấu tạo Tâm của từng cá nhân. Nói một cách khác, vô tình chúng ta đã chuyển thành một con người khác mà chúng ta không hay.

Hiện tượng của người tu Thiền Định ở những giai đoạn đầu tiên rất giống với những hiện tượng của người Cận tử. Người ta thường thấy những đốm sáng, những vầng sáng, thấy mình đi trong đường hầm nửa tối nửa sáng, gặp những người lạ người quen, gặp những thân nhân đã chết rồi, nhìn thấy đằng xa của đường hầm là ánh sáng rực rỡ như miệng một cái giếng vĩ đại và người ta thường tìm cách đi về phía có ánh sáng và còn rất nhiều các diễn tiến khác nữa.

Rất mong được quý độc giả đóng góp thông tin, để mọi người trong chúng ta có cơ hội học hỏi, mở mang hiểu biết về một lãnh vực mà đến hôm nay có lẽ vẫn còn rất mới. 

Liệu Tam tiểu Thư có thành công khi tập luyện theo mã số “Bodyguard” của cuốn Tạp Thư cung cấp? Xin mời quí độc giả đón xem tập kế tiếp ...

Còn tiếp ...





Kính thưa quý vị độc giả!


Đề tài Xuất Hồn đã được một số quý vị độc giả quan tâm. Trong số các độc giả quan tâm tới vấn đề này, có một quý vị đã gửi thư cho chúng tôi bày tỏ sự quan tâm và chia sẻ. Cám ơn quý độc giả đã quan tâm tới đề tài này! Sau đây chúng tôi xin hân  hạnh đăng nguyên văn ý kiến của quý độc giả này:

Anh/ chị cho em hỏi việc xuất hồn có hại hay không? Và xuất hồn ra rồi thì làm cách nào để quay lại? Em muốn học kỹ thuật này.”

Kính thưa quý vị!

Nhờ vào câu hỏi của quý vị mà chúng ta có cơ hội để triển khai vấn đề này mang tính chất thực tế hơn. Thật ra câu hỏi của quý độc giả quá đơn giản! Bởi lẽ quý độc giả coi như đã thừa nhận việc xuất hồn là một hiện tượng của thế giới tự nhiên. Chúng ta chỉ còn đặt ra vấn đề là việc xuất hồn có hại hay không và sau khi xuất hồn có trở về được hay không? 

Kính thưa quý độc giả!

Cứ coi như chúng ta đồng ý một cách mặc nhiên rằng hiện tượng xuất hồn là một hiện tượng có thật. Thì căn cứ trên những câu hỏi của quý vị, chúng tôi xin được trả lời quý vị như sau: Việc xuất hồn không có gì là có hại cả! Việc xuất hồn ra thì khó; còn việc trở lại thì chẳng có gì mà phải học cả, hồn trở về cơ thể một cách tự nhiên.

Tuy nhiên, để làm được điều này, trước hết yêu cầu chúng ta phải huân tập được sự định tâm một cách dễ dàng. Song song với việc định tâm, tâm của chúng ta cũng phải là những tâm tương ưng với những thiện tâm theo lý thuyết Vi Diệu Pháp trong những bài viết : "Các loại tâm Vương theo Vi Diệu Pháp" của trang blog này.

Nếu chúng ta còn nhiều sự sân hận và có nhiều bất thiện tâm (ví như tâm "tôi" còn nhiều) thì việc Xuất Hồn sẽ trở thành một việc nguy hiểm. Ví dụ như khi xuất hồn ra rồi thì đánh nhau với các thực thể khác (ngôn ngữ bình dân có thể gọi là ma, quỷ); hoặc dễ bị những thực thể khác lợi dụng để nhập vào chiếm hữu và sử dụng thân xác vật lý của chúng ta.

Sau này chúng tôi sẽ có những bài viết dựa trên lý thuyết và những trải nghiệm thực tế chia sẻ cùng quý vị về đề tài này cũng như những đề tài về thiền định.

Cảm ơn quý vị đã quan tâm và chia sẻ!

Kính thưa quý vị độc giả!

Trên thực tế ngày hôm nay, vấn đề mà quý độc giả nêu ra ở trên là một vấn đề khá phức tạp hơn người ta tưởng rất nhiều!

Một số khoa học gia ngày hôm nay không tin hiện tượng Xuất hồn  này  là một hiện tượng có thật. Thật vậy, theo quan điểm của khoa học ngày hôm nay thì một hiện tượng được gọi là một hiện tượng khách quan của thế giới tự nhiên phải có một số tính chất kể sau: Hiện tượng đó phải xảy ra một cách đều đặn, có mối liên hệ với nhau, và phải được quan sát bởi những chuyên gia có thẩm quyền…Với quan điểm này thì chắc chắn khoa học và những hiện tượng nằm ngoài những nguyên tắc và đặc điểm nói trên chẳng bao giờ có cơ may gặp nhau.

Sunday, June 1, 2014




Kính thưa quý vị!

Một độc giả của chúng ta đã gửi E.mail tới với ý kiến và các câu hỏi như sau:

Anh/ chị cho em hỏi việc xuất hồn có hại hay không? Và xuất hồn ra rồi thì làm cách nào để quay lại? Em muốn học kỹ thuật này.

Kính thưa quý anh/chị!

Cảm ơn sự quan tâm của quý anh/ chị độc giả đã quan tâm  và đặt những câu hỏi để chúng ta cùng chia sẻ!

Nhóm HHN chúng em sẽ trả lời tới quý anh chị trong thời gian sớm nhất (khoảng 2-3 ngày tới), sau  khi đăng bài viết này.

Vì thời gian gần đây, nhóm HHN chúng em lo bận nhiều công chuyện nên chưa thể tập trung viết bài và đăng bài mới. Sắp tới đây, chúng em sẽ chia sẻ cùng quý vị những bài viết về đề tài thiền định. Và những bài viết trên tinh thần phân tích khoa học về đề tài xuất hồn vẫn sẽ được tiếp tục gửi tới quý vị độc giả trong thời gian tới.

Xin chân thành cảm ơn quý vị độc giả đã quan tâm và chia sẻ!

HHN