Friday, August 22, 2014


Giả thuyết về Đệ Tam Nhãn của Định Dục Giới



Trời đã tối, càng về khuya càng lạnh. Trăng đã lên quá đỉnh đầu. Ngàn sao lấp lánh. Dưới ánh nến lung linh trong góc một Trà Quán bên đường, Tam Tiểu Thư và Ông Tổng Quản đang say sưa “Đàm Đạo” ...

Tam Tiểu Thư:

Tôi từ nhỏ đã sống với ông. Ông nói gì tôi cũng tin và chẳng biết từ bao giờ chuyện tin ông đã thành thói quen của tôi rồi.

Khi ông bảo tôi tập Thiền Định để mở Đệ Tam Nhãn, tôi cũng làm theo ngay. Ông từng nói rằng nếu mình mở được Đệ Tam Nhãn, thì mình sẽ có những kiến thức và sự hiểu biết mà người ta thường gọi là Xuất thế gian; biết được quá khứ, vị lai. Thậm chí, hiểu biết được Con Người; biết được những Cảnh giới mà mình chưa hề đi đến bao giờ. Nói đúng hơn, là biết về những nơi mà con người bình thường không có cách gì để biết được hoặc đi đến được. Thật vậy, dù có được cấp hộ chiếu để đi đến cảnh Định Dục Giới thì cũng chẳng biết mua vé máy bay ở đâu và thực sự không bao giờ có chuyến bay nào đi được đến đó. Thật là thú vị nếu mình ngồi yên tại chỗ, nhắm mắt lại mà có thể du lịch khắp nơi, khắp chốn; lại còn đến được cả những nơi người bình thường không đến được nữa chứ. Tôi tò mò về tam giác Bermuda. Ông có biết tam giác Bermuda không? Tôi nghe nói ở tam giác này có những chiều không gian lạ. Nếu thật vậy thì người bình thường nào mà dám đi vào khu vực này. Có những phi công đã từng kể, máy bay của họ chỉ có khả năng bay tối đa là 350 km/giờ. Thế rồi bỗng nhiên họ lọt vào vòng xoáy. Họ đã đến một nơi mà nếu tính theo thời gian, thì máy bay của họ đã vượt qua vận tốc 3.000km/giờ. Ðể giải thích hiện tượng này, có người đã cho rằng chiếc máy bay nói trên đã chuyển qua một chiều không gian khác. Ông cũng hay nói các chiều Không gian của Thiền Định. Nó giống vậy không ông?

Bộ môn Sinh lý học của Y khoa nói rằng: Khi đứng trước các cảnh tượng bất ngờ gây mất tinh thần, sợ hãi, hoảng hốt … thì cơ thể con người sẽ tiết ra hóa chất Noradrenalin. Hóa chất này làm cho con người trở nên hung bạo hơn, liều lĩnh hơn, phiêu lưu hơn, can đảm hơn. Do đó, có người cho rằng hóa chất này cũng được tiết ra trong cơ thể của những người tu Thiền Định đó ông.

Ông Tổng Quản:

Trước nhất, cám ơn Cô đã tin vào tôi, chịu khó thực hành Thiền Định để đưa đến việc mở Đệ Tam Nhãn.

Những nghi vấn mà cô nêu ra ở trên rất là hợp lý. Nếu nói như cô, thì những ai hiểu biết về Sinh lý học, Vật lý học sẽ dễ dàng mở Con Mắt Thứ Ba. Nhưng trên thực tế, thì rõ ràng rằng không phải những người Tu Thiền Định thành công đều là những nhà Vật lý, Sinh học … Mà cho dù họ đúng là các nhà Vật lý hay Sinh học và chịu khó tu Thiền Định, thì cũng chưa chắc gì mở được Đệ Tam Nhãn. Lịch sử của Đệ Tam Nhãn đâu có ghi tên nhà Vật lý hay Sinh học nào đâu. Dường như việc mở Đệ Tam Nhãn, đòi hỏi rất nhiều yếu tố ngoài chuyện hóa chất như cô mới đề cập.

Tam Tiểu Thư:

Gì mà rắc rối vậy chứ? Ông nói thế thì đúng là bó tay. Ông không biết làm sao, mà lại đi bày cho tôi để mở Đệ Tam Nhãn, làm cho cuộc đời thêm mỏi mệt, thêm phức tạp. Đúng là “Lợi bất cập hại”. Thời gian đó, thay vì để cho tôi xem ti vi còn sướng hơn. Tôi thích xem chương trình Bước Nhảy Hoàn Vũ, Sao Mai Ðiểm Hẹn, nhất là Việt Nam Idol đó ông. Ngoài ra còn nhiều thú vui khác nữa. Nghe lời ông, bây giờ lại ngồi một mình ở trong phòng, bế lục căn, nhắm mắt, ngồi bất động tu thiền định … tôi thấy vô ích quá, tiêu phí cả một tuổi thanh xuân, ông thấy tôi nói có đúng không? Người ta nói đời là bể khổ, nhưng riêng tôi thì thấy đời có nhiều niềm vui mà ...

Ông Tổng Quản (cười dịu dàng):

Tam Tiểu Thư, cô hãy bình tĩnh nhé. Đã sanh ra trong kiếp người, thì cuộc đời mấy ai tránh khỏi tật bệnh, chết, già nua, nghèo, đói, thất học, sanh xuất cao, tử xuất cao, chiến tranh, thiên tai. Bên cạnh đó còn các loại phiền não, các loại ma nội tâm … Đó là cái khổ triền miên của con người ở bất cứ thời đại nào.

Ðệ Tam Nhãn không phải chỉ đơn giản là một công cụ để biết cái này cái kia, để thỏa mãn tò mò, để thỏa mãn lòng tự ái hay để che giấu mặc cảm tự ti. Nó là một công cụ giống như một cái đèn cực sáng - giúp xóa tan bóng tối của sự ngu dốt, làm tan đi ảo vọng của cuộc đời và mang lại sự hiểu biết chân chánh; là ý thức được tất cả mọi hiện tượng không có gì là bền vững, vạn vật luôn luôn biến đổi. Tất cả những điều này sẽ giúp đưa con người thoát ra khỏi vòng thập nhị nhân duyên của luân hồi sanh tử.

Tam Tiểu Thư:

Ông Tổng Quản, Ông trở thành Tu sĩ từ hồi nào vậy? Ông làm tôi kinh ngạc quá! Từ ngữ mà ông sử dụng mang màu sắc Tôn giáo, có lẽ Phật Giáo thì phải, à nó cũng giống như Ấn Độ giáo nữa. Lúc trước ông có học một trường Tôn giáo nào không vậy ông?

Ông Tổng Quản: 

Tam Tiểu Thư này, khoa học hiện đại, dù có hiện đại cách mấy cũng tự mình tạo ra hai rào cản. Hai rào cản này có lẽ đã hình thành cùng lúc với sự xuất hiện của con người từ thuở ban sơ, bình minh của lịch sử.

1. Chúng ta tự giam mình trong không gian ba chiều. Con người cũng biết là có những chiều không gian khác. Nhưng dù biết không gian có nhiều chiều mà lại không sử dụng được, thì biết cũng như không. Có lẽ điều tệ hại nhất là chúng ta còn tự quy ước rằng các Chiều không gian vuông góc với nhau. Người ta cố công tìm cách giải thích hiện tượng này và còn đổ lỗi đó là do cấu tạo Sinh học của bộ phận Tai trong và Não của con người.

2. Chúng ta tiếp thu thế giới tự nhiên qua quy luật Tư Duy Hình Thức. Người ta định nghĩa nó là chiếc cầu nối giữa Chủ Thể là: Con Người, và Đối Tượng là: Thế giới Tự nhiên Khách quan. Bốn Quy Luật Tư Duy gồm có:

   - Quy luật bài chung.
   - Quy luật đồng nhất.
   - Quy luật lý do đầy đủ.
   - Quy luật cấm mâu thuẫn.


Nếu chúng ta quan sát kỹ, thì hai trở ngại nói trên tương ứng với Thiền Vô Sắc. Hai rào cản này chính là đối thủ trực diện của:

   - Không Vô Biên Xứ.
   - Thức Vô Biên Xứ.


Vấn đề này đã được bộ môn Thiền Định giải quyết từ lâu, có lẽ từ 2.000 đến 3.000 năm về trước. Thật vậy, Thiền Vô Sắc đã có từ thời gian trước thời của Sakya Muni. Bản thân Sakya Muni cũng đã theo học Thiền Vô Sắc của những bậc Đạo sư đi trước. Cách tu Thiền Vô Sắc bao gồm Đối Tượng, tiến trình Kỹ Thuật, được trình bày một cách vô cùng kỹ lưỡng trong một số bộ Vi Diệu Pháp, Trung Bộ Kinh. Hiện nay, những tác phẩm này đã được thuyết minh bởi một số tác giả người Ðức, Anh, Pháp, Trung Quốc.

Các Khoa học gia cũng có đưa các giả thuyết về các vấn đề này. Nó thuộc lãnh vực của Vật Lý Lý Thuyết hiện đại, nhưng cũng chỉ là Lý thuyết mà thôi hay đúng hơn phải gọi là Giả thuyết; thế nhưng trên thực tế cũng chẳng ứng dụng vào được việc gì.

Có lẽ cái đáng sợ nhất trong cuộc sống là “Mình không biết cái điều mình không biết”.

Tam Tiểu Thư:

 Ông Tổng Quản, tôi thấy ông đổi màu như một con "Tắc Kè". Ông có thể nói lúc thì giống như một tu sĩ thứ thiệt, lúc thì biến thành nhà hùng biện, nhà vật lý lý thuyết. Nếu ông cho rằng các khoa học gia Tây phương bó tay về vấn đề này, vậy thì khoa học Ðông phương có thể giải quyết vấn đề này được không? Họ giải quyết bắt đầu từ đâu? Bằng cách nào?

Ông Tổng Quản:

Thì tôi đã nói với Tam Tiểu Thư nhiều lần rồi đó. Kỹ Thuật Thiền Định và việc mở Đệ Tam Nhãn, chính là chiếc chìa khóa cho vấn đề này.

Nhờ vào Kỹ Thuật Thiền Định và Đệ Tam Nhãn, một người bình thường đã tự mình lột xác, biến mình thành một Thực Thể khác, tự thay đổi cấu tạo Tinh thần cũng như Vật chất. Nói theo từ chuyên môn là thay đổi Tâm Sắc.

Có một Trường Phái Vi Diệu Pháp khác ngoài Trường Phái kinh điển (người ta cho rằng Trường Phái này đã có từ thuở Sakya Muni) đã phá vỡ quan điểm bảo thủ là Vô Ngã. Họ đưa ra Thuyết Nhân Thể (Pudgala). Theo thuyết này, thì các Thực Thể có một Linh hồn, Linh hồn này bất diệt trường tồn, tồn tại từ kiếp này qua kiếp khác. Tu Thiền Định có nghĩa là làm tăng hay giảm số lượng Tâm và Sắc.

Tam Tiểu Thư:

Tôi vẫn chưa hiểu nữa. Thay đổi Tâm và Sắc chính xác liên quan đến chuyện xuất hiện Con Mắt Thứ Ba như thế nào?

Ông Tổng Quản:

Nếu căn cứ vào Vi Diệu Pháp tạm gọi là truyền thống kinh điển, thì khi tu Thiền Định, chúng ta sử dụng một Đối Tượng để Quán Tưởng. Đối tượng này có thể là Vật Chất hoặc Tinh Thần. Với hai loại Đối tượng này, thì có hai ngã đi vào Luồng Tâm Thức của con người. Một là Ngũ Môn Hướng Tâm, hai là Ý Môn Hướng Tâm … Nếu tiến trình được xảy ra một cách thuận tiện, tích cực, lạc quan … thì Luồng Tâm Thức sẽ diễn tiến như sau: Chuẩn Bị, Cận Hành, Thuận Thứ, Chuyển Tánh, An Chỉ tâm. Chính tại giai đoạn An Chỉ Tâm này, các giác quan củaThực Thể ở trong trạng thái Thiền Định, được hình thành (theo Vi Diệu Pháp thì đây là hệ quả tất yếu). Và Con Mắt Thứ Ba là một trong những giác quan này.

Tam Tiểu Thư:

Ông có cách nào trình bày cho nó dễ hiểu không? Ông sử dụng quá nhiều lý thuyết, quá nhiều từ ngữ chuyên ngành nên khó hiểu quá à. Ông phải nghĩ ra cách nào chứ, ông phải làm sao cho tôi hiểu được! Tôi không thể nào hình dung ra được con mắt thứ 3, thứ 4 gì đó nó ra làm sao.

Ông Tổng Quản:

Tôi đã nghĩ ra cách để trình bày cho cô hiểu rồi. Mặc dù lối trình bày này không phải là chính xác, nhưng ít nhất nó cho cô một khái niệm, một ý niệm về cái nhìn của con mắt thứ 3 ở các cảnh giới khác với cảnh giới mà cô và tôi đang tồn tại. Thí dụ sau đây mà tôi sắp trình bày không phải là lạ lùng gì, mà khá phổ biến trong bộ môn vật lý. Mời Tam Tiểu Thư cùng quí độc giả vui lòng chú ý

Có một con kiến đang đi tìm một cục đường trên một mặt phẳng rộng vài cây số vuông. Trên mặt phẳng vài cây số vuông này, được trải một tấm ny lông trong suốt, giả thuyết là trong suốt tuyệt đối. Con kiến đang đi tìm cục đường được những con kiến đã đi tìm mồi về báo cho biết cự ly, hướng để tiến tới cục đường.

Bây giờ chúng ta hãy tưởng tượng, chúng ta là một người khổng lồ, có khả năng gấp mặt phẳng nylông trong suốt, trong đó có cục đường. Thế thì con kiến nhận được cục đường ngay lập tức. Nói một cách khác, công việc vừa làm ở trên, đã làm đảo lộn hiểu biết của con kiến về không gian và thời gian. Cụ thể là, đáng lẽ con kiến phải đi một thời gian rất lâu, một quãng đường rất dài, thì nay với 3 chiều không gian, mọi việc đều đảo lộn. Khi con kiến mang cục đường về tổ và kể lại cho bạn bè về hiện tượng nói trên, thì các bác học kiến giải thích là con kiến đi tìm cục đường đã rơi vào một trạng thái gọi là thay đổi chiều không gian, từ hai chiều thành ba chiều. Con người cũng chẳng khác gì. Khi chúng ta đi trên biển, khi chúng ta đi trên sa mạc, khi chúng ta đi ở trong một thành phố lớn xa lạ, chúng ta là một sinh vật 2 chiều. Không biết bao nhiêu người đã từng bị lạc đường khi đến những nơi không quen thuộc. Có người còn lạc đường rồi chết trên biển cả và sa mạc, vì rơi vào trạng thái không gian hai chiều không tìm thấy lối ra.

Tam Tiểu Thư còn nhớ, có lần chúng ta lái xe hơi ở thành phố Phan Thiết, đi tìm khách sạn mình đang ở, nhưng chẳng biết ở đâu. Mình đi lanh quanh riết xém bị cảnh sát phạt. Chợt cô nhớ ra máy định vị GPS. Khi khởi động máy, thì nhìn thấy khách sạn, chỉ cách mình có mấy chục thước ngay trước mặt. Chính nhờ máy định vị, mà con người hôm nay giữ được bản chất của mình là một sinh vật 3 chiều.

Chúng ta tự hỏi, nếu chiều không gian tăng lên nhiều hơn 3 chiều; thí dụ 4 chiều, 5 chiều, cho đến "N" chiều, hoặc "không" có chiều nào cả, thì việc gì sẽ xảy ra? Chắc quý độc giả còn nhớ, có một tài liệu cổ nào đó đã từng ghi “Ở nơi đó, không tới, không lui, không cao, không thấp, không sáng, không tối. không sanh, không diệt …”. Rõ ràng với công cụ Thiền Định, người xưa đã phát hiện ra những chiều Không gian, những Không gian khác …

Tam Tiểu Thư: 

Ông Tổng Quản ơi, nghe ông nói nhiều chữ “Không” làm tôi nhớ đến Bát Nhã Tâm Kinh đó. Tôi đọc ông nghe nha: “Này Xá Lợi Phất, Tướng Không của các Pháp không sanh, không diệt; không dơ, không sạch; không tăng không giảm …”. Tôi thích bài kinh này nhất đó ông. Hôm nào ông giải thích giúp tôi mấy chữ “không” này nhé! À tôi muốn hỏi ông là việc thay đổi chiều không gian khách quan, việc thay đổi chiều không gian chủ quan của một Thực Thể tu Thiền Định thì sẽ đưa đến hệ quả như thế nào? Những gì mà chúng ta quen gọi là một Tri Thức Luận lành mạnh, liệu giá trị của nó còn tồn tại trong những Không gian khác không ông? 

Ông Tổng Quản: 

Có lẽ ở nơi khác, một không gian mà chúng ta không thể khái niệm được, nó sẽ có những loại luận lý hình thức khác.

Ðệ Tam Nhãn chỉ mới ở cảnh Định Dục Giới, cũng đủ làm con người kinh ngạc, sở đắc về những kiến thức kỳ lạ, mà Con Người chưa từng trải nghiệm trong cuộc sống. Họ phát hiện ra có những thực thể sinh hoạt ở Cảnh giới khác, họ gặp những người đã chết rồi, có thể là thân nhân hoặc người xa lạ. Có những Thực Thể khá giống với con người, sinh hoạt ở dưới một chân núi có nhiều rừng cây, nhiều suối nước, họ khá giống với loài người, giới tính có Nam, có Nữ …

Con người chỉ là một dạng Thực Thể. Khoa học ngày hôm nay đang cố tìm ra sự hiện diện của những Con Người tương tự ở những hành tinh khác. Tuy nhiên sau bao nỗ lực tìm kiếm, họ cũng chẳng thấy nơi nào mà có những điều kiện sinh hoạt, điều kiện khí hậu, được cho là thuận lợi để phát triển sự sống. Mặt khác, khoảng cách của những hành tinh lại quá xa. Cho dù được tính bằng vận tốc ánh sáng, thì vận tốc ánh sáng cũng chẳng có nghĩa gì so với khoảng cách vũ trụ. Tệ hại hơn nữa, vận tốc giãn nở lại gia tăng chứ không chậm lại như con người dự đoán.

Có lẽ chỉ có Tâm con người là có vận tốc không giới hạn. Thật vậy, Tâm con người nằm ngoài Thời gian và Không gian.

Thiền Định có lẽ là Khoa học của ngày mai, Khoa học của Thông Tin Toàn Cảnh.

Tam Tiểu Thư: 

Ông Tổng Quản ơi, tôi sống bên ông từ nhỏ. Thế nhưng hôm nay, khi nghe ông nói chuyện, tôi rất bất ngờ về ông. Ông làm ơn mở cuốn Tạp Thư ra xem đi, hoặc là ông Nhập Định đi rồi nói cho tôi biết ông là ai được không ông … ?

Ông Tổng Quản mỉm cười, trầm ngâm nhìn ra cửa sổ. Gió thổi rì rào qua kẽ lá. Trăng thượng tuần đang chiếu sáng trên bầu trời đêm của núi rừng hùng vĩ cô tịch …

(còn tiếp) ...

Thursday, July 17, 2014


Kỹ Thuật mở Đệ Tam Nhãn 
 Cảnh Thiên Dục Giới


 
  Kể từ ngày bắt đâu tu tập Thiền Định với HHN, Sao Mai thấy cuộc sống của mình trở nên có ý nghĩa hơn. Dù chưa hiểu hết những gì HHN và cuốn Tạp Thư chỉ dẫn, nhưng Sao Mai bắt đầu yêu thích những câu chuyện không đoạn kết của HHN. Họ tiếp tục nói về những điều có một không hai này.

SAO MAI

-  Chị HHN à! Em đã theo lời chị, thực hành Thiền Định mấy tháng trời rồi, mà chưa thấy dấu hiệu của con mắt thứ ba đâu cả, sao em vẫn chỉ có hai mắt thôi vậy chị? Bữa nay chị chỉ thêm cho em vài "chiêu" nữa đi nhen. Hình như chị còn giấu nghề thì phải. Chán chị ghê! 

HHN: 

-  Sao Mai à! Em đã thực hành Thiền Định được một thời gian rồi, tuy chưa phải là quá dài đối với người tu Thiền Định, nhưng nó là điều cần thiết, là nền móng để mở Đệ Tam Nhãn. 

SAO MAI


-  Theo chị, để mở được Đệ Tam Nhãn, có nhất thiết cần đến một tiến trình tu tập Thiền Định như em đang làm bây giờ không? Và theo cuốn Tạp Thư, thì nó có cho biết là có ai đó không cần phải tập luyện theo một  tiến trình Kỹ Thuật Thiền Định với một khuôn khổ nào cả, mà vẫn mở được Đệ Tam Nhãn không? 

HHN

-  Chuyện này thì chị nghĩ không phải riêng em, mà có lẽ tất cả quý độc giả đang hành Thiền theo nhiều phương pháp khác nhau cũng sẽ thắc mắc như vậy. Cuốn Tạp Thư có kể rất nhiều trường hợp về những người đang tập luyện một loại Thiền Định nào đó, rồi bỗng dưng mở được Đệ Tam Nhãn. Chị xin kể cho cô nghe hai trường hợp điển hình:

   1. Có một vị giới tính là Nữ, tập Thiền Định một cách chung chung, cũng chẳng theo một Trường Phái, kỹ thuật nào rõ ràng cả. Qua một thời gian tập luyện, trong một buổi công phu Thiền Định, thì cô thấy xuất hiện trước mắt cô một cuốn phim ngắn với nội dung như sau: Cô là một người  Pháp, làm việc và giao dịch trong một Ngân Hàng, và cô tự nghĩ công việc này rất phù hợp với mình. Mặt khác, cô còn cảm nhận một âm thanh rõ ràng như sau: “T.Q.L sao chưa đến với Thầy?”. Việc này đã xảy ra cách đây trên ba thập kỷ, (chúng ta phải lưu ý, ở tại Việt Nam lúc bấy giờ, việc mua bán làm ăn là một việc không thể tưởng tượng được. Do đó, công việc làm ở một  Ngân Hàng là một khái niệm còn xa lạ đối với người dân). Thế rồi thời gian trôi qua đi, người phụ nữ kể trên, bây giờ là giám đốc một công ty cũng có tầm cỡ tại một Tỉnh ở Việt Nam. Tất nhiên với tầm cỡ này, việc mua bán phải thông qua Ngân Hàng. Do đó, việc giao dịch của cô thường xuyên phải ra Ngân Hàng. Còn hơn thế nữa, thân nhân của Cô ở nước ngoài, đều phải nhờ Cô gởi tiền ở tại Việt Nam, vì lãi suất ở tại Việt Nam hiện tại cao hơn ở nước ngoài. Nếu chúng ta quay lại thời gian cách đây mấy chục năm, thì ai ngờ được rằng những biểu tượng nói trên đã thành hiện thực. Còn việc cảm nhận tiếng gọi “T.Q.L sao chưa đến với Thầy?”, thì chưa có gì để xác minh. 


   2. Một vị khác, giới tính là Nam, cũng ở trường hợp tương tự như trên. Người này cũng tu Thiền Định theo một Trường Phái nào đó. Trường Phái này chẳng có lý thuyết hay kỹ thuật nào đặc biệt cả. Sự thật phải bảo là "Tu mò". Trong một buổi Thiền Định, người nam giới nói trên, thấy người vợ của mình bồng một đứa nhỏ. Điểm đặc biệt là đứa bé này có đôi mắt rất đẹp. Lúc đó anh ta nghĩ là đứa nhỏ đó là con của vợ mình. Việc này như thế cũng hợp lý và bình thường mà thôi. Nhưng sự việc lại không phải như vậy. Cô gái này không có con (do cố ý), mà sau này lại hay bồng một con mèo có đôi mắt lạ và tuyệt đẹp! Một mắt màu xanh da trời, một mắt màu xanh lá cây.


   Qua hai câu chuyện kể trên, có lẽ đã là câu trả lời cho Cô cùng quý độc giả. 


SAO MAI:

-  Vậy thì chính cuốn Tạp Thư cũng nói giống như em nghĩ. Và như vậy thì em phải tập Thiền Định bài bản làm gì nhỉ. Cứ tập bừa đi cũng có sao đâu! Chị nghĩ em nói có đúng không? 

HHN:

-  Ừ, thì tập bừa cũng được, nhưng kết quả tu tập thì "hên xui". Vậy em chịu không? Việc thấy biết cái gì đó là hệ quả tất yếu của việc tu Thiền Định. Tuy nhiên, cần phải khẳng định với em rằng, việc tu Thiền Định chỉ thực sự được gọi là có kết quả khi hành giả nhập định thành công mà thôi. Tập luyện mà không có hệ thống, không có một kỹ thuật nào cả, thì nó có một cái bất lợi lớn là mình không làm chủ được mình. Lúc thì Nhập Định rất tốt, nhưng cũng có lúc Nhập Định không được. Điều quan trọng là hành giả cũng chẳng hiểu tại sao lúc thì được, lúc thì không. Lắm khi bất chợt thấy một cái gì đó, thì cũng chẳng hiểu đó là cái gì. Ðến lúc cố ý muốn thấy biết một việc gì, thì lại chẳng thấy cái gì cả; hoặc là có thấy cái gì đó cũng chẳng hiểu ý nghĩa nó là gì. 

SAO MAI:

-  À, ra thế! Đúng là hên xui. Nhưng em xem trên internet rồi. Ðối với khoa học ngày hôm nay, thì người ta cho là hiện tượng Nhập Định này là do hai hóa chất: Dopamin và Noradrenalin đã tiết ra trong cơ thể người ta. Hiện tượng này cũng giống như người ta sử dụng các chất say (chất kích thích); chỉ khác ở chỗ là, các chất say này làm cho hai hóa chất nói trên tiết ra ào ạt và chấm dứt ngay. Trong khi với người tu Thiền Định, thì hai hóa chất này tiết ra có chừng mực nhưng lại không gây nghiện. Ðây là một lối lý giải của thuyết Chủ Sinh Lý cũng rất đáng quan tâm. Tuy nhiên, người chủ chương thuyết Chủ Tâm Lý thì lại đưa ra bằng chứng của Placebo, Y khoa thường gọi là giả dược; trường hợp giả châm cũng thế. Tâm Lý Học có ba chủ thuyết đó chị:

     - Chủ Tâm Lý  /  Chủ Sinh Lý  /  Tâm Sinh Lý Song Hành. 

HHN:

-  Thôi hôm nay chị sẽ bày cho em cách mở Nhãn của Định Dục Giới trước nhé?

SAO MAI:


-  Vậy là sao hả chị? Chị định nói là có nhiều loại Đệ Tam Nhãn lắm hả chị? nếu đúng thế, thì chị chỉ hết tất cả các cách mở các loại Đệ Tam Nhãn cho em đi nhen!

HHN:

-  Ðúng như em nói, không phải chỉ có một loại Đệ Tam Nhãn, mà có vô số các loại Đệ Tam Nhãn. Nó lệ thuộc vào từng Thực Thể; nghĩa là tùy thuộc vào cấu tạo Tâm, cấu tạo Sắc và Cảnh giới thực thể đang sinh hoạt. Để dễ hiểu điều này, em hãy tự quan sát chính mình. Cũng với chính hai con mắt bình thường mà mọi người đều có, ta nhìn một vật gì đó ở 2 thời điểm khác nhau, nó sẽ mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Khi còn nhỏ tuổi, chúng ta nhìn món đồ chơi là một cái gì đó quí giá. Nhưng với một tuổi đời nào đó, vì bận bịu lo sinh kế cuộc sống, chúng ta thậm chí còn không nhìn thấy món đồ chơi hiện hữu. Chắc chúng ta còn nhớ “Khi đã ghét nhìn Dơi hóa Chuột”! Chính bản thân chúng ta cũng có cái nhìn luôn luôn thay đổi tùy theo cấu tạo Tâm.

SAO MAI: 

-   Những gì chị trình bày làm cho em hết sức bất ngờ. Nhưng nếu suy nghĩ lại thì thấy cũng rất có lý. Cuốn Tạp Thư của chị cũng chứa đựng rất nhiều thông tin lạ. Em tu chưa tới đâu, nhưng cách nhìn cuộc sống của em bị thay đổi khá nhiều nhờ vào cuốn Tạp Thư này đó chị.


HHN:

-  Bây giờ chị sẽ trình bày cho em:

Cách thực tập để mở con Mắt thứ 3, ở cảnh Thiên Dục Giới

   Đầu tiên chúng ta hãy tạm chấp nhận vấn đề Cảnh giới, chiều không gian, môi trường, hệ quy chiếu … để dễ thuyết minh về vấn đề Đệ Tam Nhãn. Rất mong quí độc giả đón nhận như một Định đề mang tính chất tiên quyết.

   Sao Mai à, em phải xác định rõ ràng rằng Thiền Định chính là một công cụ, một Kỹ Thuật không thể thiếu được đối với vấn đề mở Đệ Tam Nhãn. Thiền định chính là công cụ giúp người ta có thể đạt được những khả năng khác thường - khả năng mà một con người bình thường không thể có được. Con Mắt thứ 3 cũng không là ngoại lệ. Tiến trình như sau:

   * Phải thực hiện các thao tác Kỹ Thuật về Thiền Định một cách chuẩn xác, chắc chắn.

   * Phải thuần thục trong công việc Nhập Định, ở đây chưa đề cập tới các lớp Định. 

   Có nghĩa là, em làm công việc Chú tâm vào một Đối tượng, chỉ một Đối tượng mà thôi. Việc Chú tâm phải luôn ở mức:

* Cao độ.
* Mạnh mẽ. 
* Liên tục.
(Những mô tả này là biểu tượng của hai từ ngữ: Tầm, Tứ).

   Khi em có ý định muốn biết một việc gì đó, thời gian có thể là: Quá khứ, Hiện tại, Vị lai, thì đầu tiên Cô phải xác định việc đó một cách rõ ràng, cụ thể. Câu hỏi phải đơn giản, rõ ràng, thực tế, ngắn gọn … và chỉ một câu hỏi mà thôi … Khi có ý định này, em phải Chú tâm, phải để ý tới trong nhiều giờ, nhiều ngày trước.

   Ðến khi công phu, em lấy Đối tượng là vấn đề mà mình muốn biết, làm Công án để Quán tưởng. Có nghĩa là, Đối tượng này làm hai chức năng trong buổi công phu Thiền Định:

1. Chỉ: Làm cho tâm đứng lại.
2. Quán: Có nghĩa là vấn đề được hiểu biết một cách rõ ràng, sự thật được phơi bày, vỡ lẽ.

   Diễn tiến thực tế sẽ xảy ra như sau: Khi Thiền Định, Chú tâm ở mức: Cao độ, mạnh mẽ, Liên tục vào Đối tượng mà mình đã có chủ ý từ trước (nhớ là phải thật thư giãn), nếu xảy ra hiện tượng Phóng tâm, thì cố gắng quay lại chủ đề mà mình đang Quán tưởng, nếu nỗ lực nhiều lần thì Tâm sẽ đứng im (trong bộ môn Thiền Định người ta gọi là Nhất Tâm)

   Nếu đạt được trạng thái Nhất Tâm thì có hai khả năng xảy ra: 

   * Mất đi ý thức một khoảng thời gian, khả năng mê đi. Sự mất ý thức này thường hay xảy ra nhất. 

   * Đôi khi có cảm giác hụt hẫng y như là mình đi máy bay qua những lỗ hổng của không khí.

   Rồi bỗng nhiên, ta trở lại có ý thức hoàn toàn. Con người trở nên sáng suốt, tâm lý vắng lặng, vững chắc. Các nhu cầu vật lý không còn nữa; mất ý thức về tình cảm thân nhân. Chúng ta đã biến chuyển thành một con người khác, cũng có một tri thức khác không phải như trước nữa, chúng ta hiện hữu ở một Cảnh giới khác. Công cụ tiếp nhận các thông tin từ thế giới khách quan vốn có xưa nay của mình là thị giác và thính giác, nay ở môi trường này hay hệ quy chiếu này … nó không còn sử dụng được nữa. Nói một cách khác, Sóng cơ học, Sóng điện từ … không còn là công cụ để chuyển tải thông tin.

*****

   Do cấu tạo Tâm và Sắc đã thay đổi khi ở trạng thái Thiền Định (phải thực sự Nhập Định được), nên nó cần những công cụ để tiếp nhận những thông tin khách quan hoặc chủ quan phù hợp và tương thích với loại thân này, cũng như phù hợp với môi trường sinh hoạt mà người ta gọi là Cảnh giới. 


   Ðệ Tam Nhãn bắt buộc phải xuất hiện để đáp ứng những yêu cầu nói trên. Nó chính là công cụ thích hợp cho loại Thực Thể này, môi trường này. Nó tiếp nhận những thông tin không dựa vào Sóng điện từ, Sóng cơ học. 


   Khi chúng ta đang ở trong trạng thái của Định Sắc Giới, cụ thể là Thiên Dục Giới thì nhờ con Mắt Thứ Ba xuất hiện, và chúng ta thấy các hình ảnh, lúc đầu rời rạc, vô nghĩa. Lý do là vì Định Lực của chúng ta chưa thực sự ổn định, tính chất Nhất Tâm còn yếu đuối. Qua nhiều buổi thực tập cùng với nhiều nỗ lực, cố gắng, qua nhiều kinh nghiệm, thì Nhất Tâm sẽ ổn định hơn. Các hình ảnh tương đối ổn định, dường như có một ý nghĩa nào đó, hình ảnh rõ ràng, không còn lờ mờ như trước. Những cuốn phim ngắn có thể xuất hiện, và người mở Đệ Tam Nhãn bắt đầu thấy những cuốn phim này có một ý nghĩa nào đó.


   Ðây là một diễn tiến lạc quan của việc mở Đệ Tam Nhãn, thuộc cảnh Định Dục Giới. Thực tế, diễn tiến không phải luôn luôn lạc quan như thế này. Thật vậy, nếu kết quả của Thiền Định mà lạc quan như phần nói trên, thì có lẽ ai cũng mở được Đệ Tam Nhãn.

SAO MAI:


-  Khoan khoan, chị nói chậm lại chút xíu đi. Em có thắc mắc này. Từ trước tới giờ em đọc trên mấy trang web dạy tu Thiền nhiều lắm rồi. Nói thiệt là chưa có ai chỉ cho em cách để biết quá khứ vị lai như chị. Người ta toàn nói là họ Nhập Định rồi thấy Phật Di Đà, thấy Chúa hoặc là nhập lên cõi Tứ Thiền Hữu Sắc, Vô Sắc gì gì đó. Em nghe cũng không thể hiểu được nữa. Chị giải thích chút xíu về việc này được không?

HHN:

 Có một hình thức khác rất thường xảy ra khi tu Thiền Định: Đó là người ta hay diễn tả họ thấy biết cái này cái khác. Có người cho là mình đã gặp được Phật, Chúa. Có người lại cho là mình đạt đến cảnh Diệt Tận Định (Diệt Thọ Tưởng Định). Có người lại cho là mình nhìn thấy như cái Cầu Vồng ở cảnh Vô Sắc … Khi hiện tượng này xảy ra, cả Thầy lẫn Tín đồ cũng chẳng biết phải giải thích làm sao. Lý do là vì trên thực tế họ đã Tu Tập và được hướng dẫn Tu Tập nhưng lại không có một nền tảng, một hệ thống, một cơ sở Lý thuyết hay Kỹ thuật nào cả. Chúng ta lấy Việt Nam là trường hợp điển hình. Không thiếu gì các vị, với một kiến thức khá khiêm tốn, chẳng theo đuổi một công cuộc khảo cứu về Phật giáo từ nguyên thủy đến nay hay bất cứ một bộ môn nào cả ... Rồi bỗng nhiên một hôm, thông báo cho mọi người biết họ đã gặp một Vị nào đó, trao cho họ trách nhiệm để truyền pháp. Công việc nghe quá giản dị phải không? Số Tín đồ càng ngày càng đông. Trong khi đó chính bản thân Thầy cũng chẳng biết mình sẽ đi đâu về đâu, thì tất nhiên các Tín đồ cũng không khác gì. Không Lý thuyết, không Kỹ thuật, không có Nội quy. (Tôn giáo thường gọi là giữ giới). Thật là một tương lai với đầy những thách thức!


   Việc tu Thiền Định thực không đơn giản, vì phản lại tự nhiên, phản lại các bản năng cơ bản vốn có, sanh tử của con người. Có lẽ người ta đã đúng khi bảo rằng: “Kẻ thù lớn nhất trong đời là chính mình” . 


    Mở được con mắt thứ 3 ở cảnh Thiên Dục Giới cũng là khó lắm rồi. Tất nhiên để đạt được những Cảnh giới cao hơn thì đòi hỏi người tu Thiền Định phải có những khả năng cao hơn nữa. Còn với việc tu Thiền Định gọi là "Mù", rất có thể thấy biết một cách tình cờ, nhưng không thể làm chủ được kỹ năng gọi là con Mắt thứ 3. Cũng có thể bảo, họ cũng có con Mắt thứ 3, nhưng rất khó sử dụng. Mặt khác, còn đặt người ta vào những tình huống rất khó xử trí. Thật vậy, một trong các yếu tố để có được con Mắt thứ 3 là Niềm tin. Tin là mình có thể mở được con Mắt thứ 3, không có Niềm tin này, thì không mở được con Mắt thứ 3. Nhưng nếu lại sử dụng Niềm tin một cách thái quá, thì lại sanh ra phản tác dụng như: Mê tín, dị đoan …, thậm chí là ảo giác, điên loạn. Niềm tin biến thành thiên đường cho các loại ma: 
Ma phiền não, Ngũ ấm ma, Tử ma, Thiên ma  

   Bất cứ ai, cũng có thể xem trên các trang web, những lời tự thuật của các vị mô tả việc tu Thiền Định của mình với những kết quả rất đáng quan ngại. Thật vậy, ở Cảnh Vô Sắc, mà lại thấy hình tướng, thì thật là phi lý. Phật hay Chúa, còn cao hơn cả Cảnh Vô Sắc. Ở Cảnh giới đã là Vô Sắc hoặc trên Vô Sắc thì số Tâm vô cùng là ít, mà nhìn thấy được thì không thể hiểu nỗi. Phải bảo đó là những hệ quả khốc hại, mặt trái của việc "Thấy Biết", xảy ra do người tu không hiểu rõ về việc "Thấy Biết". 
Con Mắt thứ 3 là một con dao có quá nhiều lưỡi, khả năng đứt tay rất cao nên việc sử dụng rất là khó. Đã là dao có nhiều lưỡi mà lại vô hình vô ảnh. Thêm vào đó lại chẳng ai biết nó là cái gì. Bất cứ ai coi thường sự hiểu biết Hàn lâm, coi thường việc hiểu biết Kinh viện về Kỹ thuật, Lý Thuyết Thiền Định, đều có khả năng gặp phải những việc phản tác dụng này. 

   Tâm lý con người rất thích các cuốn phim ngắn, vì nó rõ ràng dễ hiểu và có vẻ sát với cuộc sống nên dễ giải thích. Người ta cho rằng khi nhìn thấy những cuốn phim ngắn như vậy, có nghĩa là mở được con Mắt thứ 3 cao cấp. Thánh nữ Teresa Avila cũng từng viết như vậy trong tài liệu tự thuật về cuộc đời của mình. Ðiều này hoàn toàn sai lầm với vấn đề con Mắt thứ 3. Chính vì lý do nói trên, mà con người ta thường chỉ mở được con Mắt thứ 3 ở cảnh Định Dục Giới. Ðây là một Cảnh giới rất gần với con người, sinh hoạt tương tự như con người, thọ thực, có giới tính, số lượng Bất Thiện Tâm không khác với con người là bao nhiêu. Ai thực sự chứng Thiền Định đều biết đến các Chư Thiên Ma ở cõi Thiên Tha Hóa Tự Tại, người ta có thói quen gọi là Thiên Ma Ba Tuần. Hiểu biết này sẽ được trình bày trong những bài tiếp theo.


   Rất mong bài viết này đóng góp một phần nào các thông tin liên quan đến vấn đề mở Đệ Tam Nhãn; cụ thể là Đệ Tam Nhãn ở Cảnh Thiên Dục Giới. Đây chỉ là loại Đệ Tam Nhãn thấp nhất trong các loại Đệ Tam Nhãn mà thôi.

   Rất mong được quý độc giả đóng góp ý kiến và thảo luận. 

SAO MAI:

- Chị HHN à, nghe thoáng qua thì thấy việc mở con mắt thứ ba có vẻ dễ ăn; nhưng xem lại thì Đệ Tam Nhãn của chị lại còn khó hơn em tưởng nhiều, chị ạ. Hèn chi có lần chị nói "còn chờ ngàn kiếp sau ..." Nhưng nói thiệt cùng chị, em cảm thấy rất vui cho dù phải đi hàng ngàn kiếp; miễn là đừng đi lạc đường thôi à. Em sợ là mình đi lạc đường, mà đi càng nhanh thì nó lạc càng xa đó. 


   Âm thanh của những hàng thông như những giai điệu miên thường, đang hòa cuộn với tiếng gió réo rắc như báo hiệu một ngày đã qua đi. Từng cơn gió thoáng mát mơn man trên mái tóc thướt tha của Sao Mai, như trả lại sự thư giãn cho cả không gian sau một ngày hoạt động. Cô lại lặng lẽ suy ngẫm về những điều vừa học được và thầm cảm ơn sự chỉ dẫn chu đáo và nhiệt tình của người bạn HHN...


(còn tiếp) ...


Sunday, July 13, 2014


Những bài học quá khứ của Đệ Tam Nhãn



Trời chưa sáng hẳn. Những giọt sương lạnh sớm mai còn đọng trên cành lá. Trên bầu trời những vì sao đang mờ dần. Bình minh ló dạng. Đoàn bảo tiêu lại bắt đầu di chuyển.

Tam Tiểu Thư:

-  Ông Tổng quản ơi, so sánh nhận xét của xã hội Phương Tây lúc bấy giờ và phần đàm luận của cuốn Tạp Thư về hiện tượng Blavatsky, thì tôi thấy có một sự khác biệt khá lớn lao. Tôi nghĩ bất cứ ai cũng có thể nhìn ra, là cuốn Tạp Thư của ông đúng là quá "pro" luôn đó. Nhưng càng suy nghĩ về vấn đề này, thì tôi lại càng thấy, dường như có một nghịch lý giữa lý thuyết và thực tế. Ông thử suy nghĩ từ từ mà coi, điều mà tôi nói với ông có đúng không? Những tài liệu về Huyền môn, đại loại như vậy, gọi là "Thư Phù Ếm Ðối" đề cập về Con Mắt Thứ 3 thì nhiều vô số kể. Những tài liệu này là sản phẩm hầu hết của người Á Châu. Ít nhất cho đến bây giờ, tôi chưa được đọc những tài liệu tương tự của người Âu Mỹ. Rất có thể họ cũng có một số tài liệu nào đó mà tôi chưa có cơ hội được biết đến. Thế nhưng trên thực tế thì những người có khả năng tiên tri, hay có Con Mắt Thứ Ba gì đó, thì toàn là người Âu Mỹ không à! ... Họ có Con Mắt Thứ Ba hay không, và loại nào thì quả thật tôi không biết, nhưng ông coi cái danh sách những người nổi tiếng thế giới về lãnh vực này họ thuộc về quốc gia nào nhé:

- Vanga (Bulgaria).
- Cyril Hoskin (Anh).
- Blavatsky (Ukraina).
- Nortradamus (Pháp).
- Barbara Ann Brennan (Mỹ).
- Theresa Avila (Tây Ban Nha).

-  Đó, ông coi có tự ái dân tộc không chứ? Hay là mình thêm tên của Khổng Minh người Trung Quốc vào danh sách này được không vậy ông? Xin ông và độc giả cho ý kiến. À, khi xem kỹ, và cố nhớ xem có ai là người Việt Nam hay không, thì tôi mơ hồ nhớ ra rằng, có một nhân vật không biết là có thật hay không, mà người ta thường nhắc tới là Trạng Trình. Tuy nhiên công trình của ông gọi là Sấm Trạng Trình thì có vẻ mang nặng tính chất Huyền sử. Ðó chỉ là ý kiến riêng của tôi. Tôi có ý kiến này muốn trình bày ra mà ngại quá.

Ông Tổng Quản:

-  Từ nào tới giờ tôi có thấy cô sợ ai đâu. Hơn nữa mình là người trong nhà cả mà, cô có gì cứ nói ra đi, có gì đâu mà ngại!

Tam Tiểu Thư:

-  Không! Không phải là tôi sợ ông! Tôi sợ là sợ mấy ông khoa học gia, mấy ông nhà báo, biên tập viên các đài truyền hình, nói chung là các vị làm công việc thông tin đại chúng … Ông lại gần đây, tôi nói nhỏ cho ông nghe, chỉ một mình ông nghe mà thôi nha! Họ mà tố cáo tôi là Racist trên thông tin đại chúng thì chắc chắn là ế chồng!

Ông Tổng Quản:

-  Rồi, tôi nghe đây Tam Tiểu Thư.

Tam Tiểu Thư:

-  Tôi tuy là phận nữ nhi làm nghề bảo tiêu, sống bằng nghiệp đao kiếm; đại khái là chẳng cao quý hơn ai. Nhưng được cái là “ Riêng một biên thùy – Dọc ngang nào biết trên đầu có ai”. Tôi nghĩ thế này, tôi chẳng thấy người Á Châu nào thực sự nổi tiếng về Con Mắt Thứ Ba, tất cả những người nổi tiếng đều là Âu Mỹ … vậy thì lý thuyết của bà Blavatsky hình như hơi bị đúng thì phải? ... Ông đồng ý với tôi không?

Ông Tổng Quản:

-  Hiện tượng này lâu nay thực sự cũng chẳng có ai thống kê cả. Có thể cô là người duy nhất nói ra vấn đề này. Coi chừng cô bị thông tin đại chúng xếp vào loại lang băm, lừa đảo. Nhưng may mà cô chỉ nói với mình tôi thôi, không ai nghe thấy nên chắc không sao. Chúng ta phải công nhận rằng trong lãnh vực này, người Âu Mỹ có 5, 6 điểm, người Á Châu 0 điểm. Bức tranh thực tế thực sự là ảm đạm. Tuy nhiên quý độc giả cũng như Tam Tiểu Thư đừng quá thất vọng. Đây chỉ mới là vòng sơ kết, tất nhiên cơ hội vẫn còn ở đằng trước.

   Cuốn Tạp Thư của tôi lại có một đường hướng khác hẳn. Có thể nói rằng nó không liên quan gì đến các hiện tượng mở Nhãn nói trên. Trước nhất, nó có hẳn một lý thuyết về cấu tạo các Thực thể, nó cho biết tính chất Cơ học của các Tâm, các Sắc, của tất cả các Thực thể, ở tất cả các Cảnh giới mà Thực thể bất kỳ nào đó đang hiện hữu. Trên cơ sở này, có thể nói là không quá đáng, ai đó có ý định nghiêm túc để học hỏi và thực hành vấn đề mở Đệ Tam Nhãn, dường như nằm trong tầm tay. Ðó là cái khác biệt mà các vị có Đệ Tam Nhãn nói trên không làm được. Nếu thực sự họ có Đệ Tam Nhãn, thì họ cũng chẳng có một kỹ thuật nào để tập luyện cho chính mình, trừ trường hợp Lobsang Rampa. Do đó trên lý thuyết cũng như trên thực tế, việc mở Nhãn cho ai đó là một việc không thể thực hiện được. Vì thực sự họ chẳng có một lý thuyết cũng như một kỹ thuật nào cả.  


   Trường hợp Lobsang Rampa thì ông sử dụng một miếng gỗ không rõ nguồn gốc được xử lý bằng các loại dược thảo để cấy vào trước trán. Vậy nếu ai đó có ý định là mở Đệ Tam Nhãn theo cách này, thì tìm đâu ra miếng gỗ, tìm đâu ra các dược liệu để xử lý. Nếu có tìm được miếng gỗ theo đúng yêu cầu này, thì cũng chẳng có một chuyên gia mổ xẻ nào, dù là một bệnh viện lừng danh, có thể thực hiện ca mổ không tiền khoáng hậu này. Cuốn Tạp Thư lại khác. Nó ở trong tầm tay của hầu hết những người có một tri thức luận lành mạnh vì ai cũng có thể hiểu được, không đòi hỏi phải sử dụng những phương tiện kỳ lạ đặc thù, tốn kém … Người ta chỉ cần học hỏi lý thuyết, học hỏi kỹ thuật sau đó là thực hành … Cuốn Tạp Thư có ghi lại một số người từng làm theo cách này và đã đạt được những kết quả khả quan. Họ thấy biết trước một số vấn đề linh tinh … nhưng sau đó vì một số lý do như sức khỏe, công việc làm, gia đình … nên họ không tiếp tục tập được. Nói trên quan điểm người tu Thiền Định, thì người ta bảo rằng những người nói trên đã cạn phước báu.

Tam Tiểu Thư:

-  Ông Tổng quản ơi, nếu đúng vậy thì cuốn Tạp Thư của ông sẽ là niềm tin và hy vọng cho những người bình thường như tôi cũng như những quý độc giả đang đọc những dòng chữ này. Cái mà tôi thích nhất là cuốn Tạp Thư của ông không đòi hỏi những điều kiện gì quá khó khăn phức tạp mà một người bình thường như tôi khó có thể đáp ứng. Còn chuyện học lý thuyết, rồi thực tập thì là “chuyện bình thường ở huyện”. Học bộ môn nào mà chẳng thế. Nói tóm lại, khi tôi biết là việc mở nhãn có thể thực hiện thành công trong tương lai, hay chí ít là nó nằm trong tầm tay của ai đó có hứng thú với bộ môn này thì rất có thể người Á Châu sẽ lập lại được tỉ số.

Ông Tổng Quản:

-  Tôi biết những gì đang nói với cô đây khô khan không hấp dẫn, nhưng cô nên chịu khó tiếp tục tìm hiểu một số vị nữa có liên quan đến Đệ Tam Nhãn khi cô bắt đầu học lý thuyết và thực tập. Điều này sẽ giúp cho mình học hỏi được những kinh nghiệm của người đi trước và tránh được những sai lầm không đáng có. Những bài học của quá khứ này, theo tôi nghĩ rất quý giá. Cô thử suy nghĩ lại trường hợp của BlavatskyBarbara Ann Brennan. Thực sự không thể nói là họ mở Nhãn được. Dù muốn hay không chúng ta cũng phải chấp nhận, là có một cái gì đó sinh hoạt ở bên trong cơ thể hai người này. Do đó họ mới có những khả năng mà lúc bình thường họ không hề có. Còn trường hợp Lobsang Rampa, nếu căn cứ vào truyền thống Phật giáo thì cũng không thể bảo là đó là hình thức của Đệ Tam Nhãn. 

Tam Tiểu Thư:

-         Ông Tổng quản à, hai ngày trước tôi có chịu khó ngồi đọc Vi Diệu Pháp; tài liệu chính quy đàng hoàng đó nhen ông, thì không thấy chỗ nào đề cập tới cách mở Đệ Tam Nhãn bằng phương pháp giải phẫu như Lobsang Rampa đã thực hiện hết.

Tổng Quản:

-         Thì đúng như vậy nên người ta cũng lúng túng, không biết nên gọi trường hợp của Lobsang Rampa như thế nào cho đúng. Mặt khác, thần thông Phật giáo không đề cập tới vấn đề mượn hoặc sử dụng thân xác vật chất của người khác. Chắc ai cũng biết, truyền thống Phật giáo có hẳn một tài liệu, gọi là Giới. Đó thực sự là một bộ luật khá chặt chẽ, quy định người tu phải ứng xử như thế nào là đúng. Do đó việc làm nói trên là của Phật giáo hay là của trường phái nào khác thì có lẽ chưa có câu trả lời dứt khoát.

Tam Tiểu Thư:

-         Tôi không ngờ tu hành mà cũng có luật pháp. Tôi cứ tưởng là nếu tu hành thì cứ sống thư thả chẳng có gì ràng buộc. Ông nói cũng đúng, tất cả những trường phái chính quy như: Công giáo, Phật giáo, Hồi giáo … họ đều có những kỷ luật rất là khắt khe, mà người ta thường gọi là giữ Giới. Bây giờ ông nói cho tôi về Lobsang Rampa đi.

Ông Tổng Quản:

-  Cyril Henry Hoskin là một người Anh, sanh vào ngày 8/4/1910. Ông còn có một cái tên nữa là Tuesday Lobsang Rampa. Lobsang Rampa tự nhận mình là linh hồn của một vị Lạt Ma người Tây Tạng, sử dụng thân xác vật chất của người Anh nói trên.


-  Vào năm 1956, cuốn sách nổi tiếng sau này là The Third Eye được xuất bản. Bản thảo của cuốn Ðệ Tam Nhãn này, lúc đầu bị các nhà xuất bản nổi tiếng của Anh Quốc từ chối. Lý do dễ hiểu là các học giả người Anh Quốc khi đọc bản thảo này, họ nghi ngờ về tính chất nhất quán của tài liệu. Nhưng đến khi xuất bản, nó trở thành cuốn sách bán chạy nhất thế giới. Một tài liệu về văn chương đã nhận xét "Tác phẩm này là một công trình của nghệ thuật". Phần quan trọng nhất của tác phẩm này là việc sử dụng kỹ thuật giải phẫu để làm cho Đệ Tam Nhãn xuất hiện. Tài liệu này có ghi lại sơ lược như sau:

   "Một dụng cụ giải phẫu đã đâm thấu vào trong xương. Một mảnh gỗ nhỏ, rất cứng, đã được xử lý bằng lửa và thảo dược, cuối cùng được nhét vào lỗ hổng nhỏ ở trên trán của tôi. Tôi cảm thấy như ngứa ngáy, tôi cảm thấy như kích thích ở vùng mũi. Tôi có một cảm giác gì đó không rõ. Thế rồi bỗng nhiên tôi cảm thấy chói lòa, có lúc cơn đau trở nên dữ dội, rồi giảm đi từ từ, cuối cùng cơn đau mất hẳn và thay thế bởi vòng xoắn màu sắc. Thế rồi vị Lạt Ma bảo với tôi rằng: “Em là người cùng nhóm của chúng tôi. Từ nay đến hết cuộc đời, em sẽ nhìn thấy sự thật của mọi người, chứ không còn nhìn thấy cái vẻ giả tạo của mọi người".

    Chính bản thân Cyril Hoskin cho biết cơ thể của ông đã bị linh hồn của Lobsang Rampa chiếm giữ. Trong một tài liệu ông có kể lại diễn tiến như sau: "Trong lúc leo lên một cái cây Linh Sam để chụp hình một con Cú, thì ông bị té xuống dưới đất. Trong cơn chấn động và khi lấy lại được phần nào ý thức thì ông thấy một vị tu sĩ Phật giáo mặc áo màu vàng đi về phía ông. Vị tu sĩ có nói với ông là Rampa muốn sử dụng thân xác vật chất của ông và Hoskin đồng ý. Thân xác vật chất của Rampa hiện tại rất tồi tệ khó sử dụng tiếp tục được nữa. Do đó, Rampa sử dụng phương pháp Di Trú Linh Hồn để đến cư trú tạm trong cơ thể vật chất của Hoskin."

   Sự thật về Rampa có rất nhiều thông tin chỉ trích. Năm 1972, một người Pháp đã có viết thư cho Ðại Lạt Ma để tìm hiểu về nhân thân của ông. Ông nhận được sự hồi đáp từ văn phòng của Ðại Lạt Ma như sau: "Chúng tôi hân hạnh thông báo với ông rằng chúng tôi không hề đặt tin tưởng vào những tài liệu được viết bởi vị nào đó gọi là Dr. Lobsang Rampa. Công trình này mang tính chất hư cấu, tưởng tượng cao độ". Mặc dù những tài liệu này được cảnh báo là hư cấu, nhưng đồng thời cũng tạo ra hệ quả marketing quảng cáo tích cực tại Ấn Ðộ.

   Ông viết khoảng 20 tài liệu. Tài liệu đặc biệt nhất là Living With The Lama được mô tả là do chính con Mèo Thái Lan đã đọc cho ông viết. Báo chí của Anh quốc tố cáo ông là lang băm là đối thủ của thẩm mỹ.

Tam Tiểu Thư:
-  Còn Barbara Ann Brennan thì sao ông?

Tổng Quản:
-  Cũng trong khuôn khổ của đề tài này, rất mong quý độc giả cùng tìm hiểu thêm một tác giả khác rất nổi tiếng ở bên Mỹ và khắp thế giới đó là Barbara Ann Brennan.

Barbara 1973
Barbara Ann Brennan sinh năm 1939, quốc tịch Mỹ. Bà đỗ bằng Cử nhân Khoa học Vật lý năm 1962. Hai năm sau, bà đỗ bằng Tiến sĩ Vật lý Khí quyển và làm việc tại cơ quan Nasa với tư cách là nhà Vật lý Khí quyển. Sau đó bà đỗ bằng Tiến sĩ về Triết học và Thần học.

Tài liệu làm cho bà nổi tiếng nhất là cuốn Bàn Tay Ánh Sáng, được in 1 triệu cuốn và dịch ra 22 ngôn ngữ khác nhau. Bên cạnh đó, bà còn được học về Trường Năng Lượng và cách chữa bệnh sử dụng Trường Năng Lượng. Trong tài liệu Hands of Light, chính bà xác nhận là có một linh hồn nào đó đã mách bảo bằng lời nói và cho nhìn thấy một số vấn đề, cụ thể là Hào quang, linh hồn đó ở bên Kenya và có hẳn một cái tên.

-  Chúng ta đã duyệt xét một số hiện tượng điển hình nổi tiếng trên thế giới ít nhiều liên quan đến vấn đề Đệ Tam Nhãn. Chắc chắn Tam Tiểu Thư cũng như quý độc giả - đã học hỏi được những kinh nghiệm quý báu của những người đã đi trước. Do đó, dễ nhìn ra những thuận lợi, những khó khăn khi tự mình học hỏi và tập luyện Đệ Tam Nhãn. Những tài liệu trên rất mong được quý độc giả quan tâm vì tính chất điển hình của nó. Người ta không thể ngờ được rằng, có quá nhiều loại Đệ Tam Nhãn nhưng sự thật lại không phải là Đệ Tam Nhãn. Nếu nhìn ở góc cạnh chuyên môn thì người ta cho rằng đó là Đệ Tam Nhãn giả hiệu. Chúng tôi cũng xin lưu ý quý độc giả, quan điểm này được nêu ra là dựa trên cơ sở tài liệu Vi Diệu Pháp.

Tam Tiểu Thư:

-  Vậy có nghĩa là không phải cứ cái gì thấy biết được mà không sử dụng đến hai con mắt bình thường, thì đều là Đệ Tam Nhãn hết, phải không ông? Tôi cũng cám ơn là ông đã nêu ra nhiều quan điểm để tôi và quý độc giả có thể lựa chọn cái gì đó phù hợp cho mình. Nhưng nói thiệt tình nhe ông, nếu chỉ muốn biết chừng nào lấy chồng thôi mà phải học nhiều như thế thì thà đừng lấy chồng còn hơn, cho nó đỡ rắc rối cuộc đời …


(còn tiếp) ...

Ghi chú: Các nhân vật: Ông Tổng Quản, Tam Tiểu Thư và cuốn Tạp thư được xây dựng trong câu chuyện chỉ là hình ảnh hư cấu để nói lên quan điểm hoặc phương pháp cũng như sự trải nghiệm của một người tu thiền định. Đây chỉ là một câu chuyện giả tưởng. Xin quý vị lưu ý